Chương 104: Gương Cổ Song Ngư
Mặt mày lão Yên nghiêm túc, ông ấy cũng không có trả lời, chỉ liên tục gõ. Hơn nữa tôi để ý thấy ông ấy gõ rất có quy luật, theo dao động gõ có quy luật của ông ấy, tiếng răng rắc răng rắc bên dưới cũng càng ngày càng có quy luật, tựa như đang đón ý hùa theo ông ấy.
Chưa đầy một lát lão Yên đã đứng phắt dậy: “Nhóm Manh Hiệp đang ở bên dưới.”
“Cái gì?” Tôi nghi ngờ bản thân mình đã nghe lầm, nhưng tôi nhìn gương mặt sốt ruột với dáng vẻ cuống cuồng tìm kiếm cơ quan của lão Yên, cũng biết ông ấy không có nói đùa.
Tôi lấy xà beng ở trong ba lô ra, nói phiền phức như vậy làm gì, nơi này cũng không nhất định có cơ quan, nạy thẳng ra không được sao?
Ai ngờ Lão Yên lại mặt đầy hốt hoảng giật lấy cây xà beng của tôi: “Không được! Chúng ta còn chưa biết tình huống bên dưới ra sao, lỡ đâu có cơ quan gì, chúng ta đụng đến rất có thể sẽ chôn sống bọn họ. Tìm thử chút đi, nếu như bên dưới trống rỗng thì chắc chắn là có cơ quan.”
Tôi nhìn dáng vẻ này của ông ấy cũng không dám làm bậy, thỉnh thoảng sờ lên trên mặt đất.
Sau đó tôi bỗng nghĩ đến gì đó, mới làm một động tác: Tôi giả vờ như nơi này còn có ngai vàng, cứ thế ngồi xuống, sau đó tay chầm chậm sờ vào hai bên…
“Có rồi!” Quả nhiên, không đến một lúc tôi đã mò ra một chỗ lồi lên to cỡ cái móng tay, nói là nhô lên chứ thật ra cũng chỉ cao hơn mặt đất một chút, nếu không phải tay sờ vào thì hoàn toàn không thấy được.
“Lão Yên, có thể ấn được không?” Tô nhìn sang lão Yên hỏi dò.
Lão Yên đi tới, đầu tiên là nằm rạp trên mặt đất gõ một hồi, sau đó mới gật đầu với tôi: “Tôi đã nói với bọn họ rồi, ấn đi.”
Tôi hít thở sâu một hơi, từ từ đè xuống.
Đi kèm với tiếng răng rắc, những viên gạch dưới đáy ngai vàng chầm chậm dịch chuyển, sau đó tôi thấy lão Yên trước mắt càng ngày càng thấp. Tôi quên mất mình vẫn còn đang ngồi ở vị trí ngai vàng!
“Trường An!” Lão Yên gọi tôi một tiếng, vươn tay kéo tôi lại.
Tôi nhìn thoáng qua bên dưới, chỉ thấy bên dưới tối đen, tôi thử gọi một tiếng thăm dò: “Manh Hiệp?”
“Trường An?” Manh Hiệp đáp lại một tiếng, sau khi tôi trả lời lại xong, tôi rõ ràng cảm giác được anh ta thở phào một hơi, sau đó nét mặt lại lần nữa thay đổi: “Rắn Độc bị thương rồi, cậu xuống nhanh lên chút đi!”
“Anh mở đèn pin lên, tôi không nhìn thấy.” Tôi nhìn anh ta hô lên một câu.
Anh ta vỗ đầu một cái nói anh ta quên mất điểm này. Sau đó tôi nghe được một hồi tiếng động ồn ào, kế đó đèn pin lập tức sáng lên.
Bên dưới thật ra cũng không cao, tôi bảo lão Yên buông tôi ra rồi nhảy xuống. Sau đó Lão Yên cũng đi xuống theo.
Nơi này chắc là chỗ lánh nạn của Nữ Vương, nơi này tuy không lớn nhưng mọi thứ đồ đạc đều đầy đủ, thậm chí xung quanh còn bố trí rất nhiều lỗ hổng cơ quan, rất may mới vừa rồi tôi không có dùng cây xà beng nạy lung tung.
“Rắn Độc bị thương thế nào?” Tôi vội vàng quan sát bốn phía một chút rồi hỏi Manh Hiệp.
Nét mặt Manh Hiệp khó coi, Manh Hiệp dẫn chúng tôi đi tới góc khuất của gian mật thất. Tôi đi theo, nhìn thấy Rắn Độc, sau đó biểu cảm của tôi đột ngột thay đổi.
Rắn Độc đang nhắm mắt lại dựa vào trong góc, rõ ràng là đã hôn mê. Cả người anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền