ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 103. Gương Cổ Song Ngư

Chương 103: Gương Cổ Song Ngư

Một điểm này bất luận thế nào tôi cũng không nghĩ ra.

“Lão Yên, ông nói xem rốt cuộc Nữ Vương đã chết hay chưa?” Tôi sờ lên bức bích họa, một dòng suy nghĩ đáng sợ sinh sôi trong lòng, không sao đè nén nổi.

Lão Yên nhìn tôi một chút: “Cậu sẽ không cho rằng những bức bích họa này là Nữ Vương tự mình lưu lại đó chứ?”

“Mặc dù ý tưởng này rất hoang đường, nhưng tôi cảm thấy cũng chỉ có cô ta mới có cơ hội này, hơn nữa không phải đã có cách trẻ mãi không già rồi sao? Cô ta không chết cũng là điều bình thường…”

Tôi chầm chậm nói ra một câu, dường như làm như vậy cũng có thể phát tiết hết cảm giác nặng nề ở trong lòng ra.

Lão Yên bảo tôi đừng tự mình hù mình nữa, ông ấy cho rằng nếu như Nữ Vương còn tồn tại thì cổ quốc Trường Dạ không thể nào đột nhiên biến mất được. Thế nên đây cũng là một nghịch lý.

“Hơn nữa không phải trước đó chúng ta đã đi vào lăng mộ của cô ta rồi sao?” Lão Yên lên tiếng xoa dịu tôi.

Tay chân tôi lạnh lẽo. Tôi nói: “Thế nhưng chúng ta không tìm thấy xác của Nữ Vương, nhận định nơi đó là lăng mộ cùng lắm cũng chỉ là suy đoán của chúng ta mà thôi.

Hơn nữa cho dù trước đó Nữ Vương đã xây dựng sẵn lăng mộ cho mình thì cũng là hành động bình thường. Từ xưa đến nay nước chúng ta trải qua nhiều triều đại như vậy, trừ thời điểm loạn lạc không ổn định ra thì các Hoàng Đế triều trước đều sẽ bắt đầu xây dựng lăng mộ của mình ngay khi còn sống, để cho ngay cả sau khi chết cũng có thể mau chóng hưởng thụ mọi thứ lúc còn sống.”

Động tác tìm kiếm lối ra của lão Yên dừng lại, giọng điệu nặng nề gọi một tiếng. Tôi không rõ nhìn sang ông ấy, ông ấy bình tĩnh nói: “Cho dù cô ta không chết thì cùng lắm cũng chỉ là cương thi mà thôi.

Trường An, chúng ta làm cái nghề này, sợ nhất chính là gặp phải cương thi, nhưng gặp phải cương thi cũng không phải đáng sợ nhất đâu, cậu hiểu không?”

“Hiểu rồi…” Tôi đáp lại một tiếng.

Bất luận là kẻ trộm mộ hay là Mô Kim hiệu úy(*), càng chui vào sâu trong lăng mộ lớn thì sẽ càng dễ gặp phải cương thi, gặp phải cương thi đương nhiên nguy hiểm rất lớn, nhưng song song đó lợi nhuận cũng rất cao.

Cho nên để đối phó với cương thi, từ xưa đến nay không biết bao nhiêu người làm cái nghề kinh doanh này đã mò mẫm ra được một phương pháp. Vì vậy nên lão Yên mới nói tuy đáng sợ nhưng không cần sợ.

(*) Mô Kim hiệu úy: ở Trung Quốc cổ đại, Tào tháo từng lập ra chức Mô Kim hiệu úy chuyên đi cướp mộ của vua chúa lấy của cải sung vào quân đội. Sau này Mô Kim hiệu úy được sử dụng như danh hiệu dành cho những kẻ chuyên môn đi trộm mộ.

“Nhưng tôi vừa nghĩ tới Nữ Vương có thể vẫn còn sống, lại cảm thấy rợn cả tóc gáy.” Tôi há to miệng, cả buổi mới tìm về được giọng nói của mình.

Tôi không cách nào tưởng tượng được một người phụ nữ sống tới mấy ngàn năm, không, phải nói quái vật ấy là cái dạng gì.

Lão Yên vỗ lên bả vai tôi một cái, nói tôi mới tiếp xúc với những thứ này lần đầu tiên nên có phản ứng thế này là bình thường. Chúng tôi phải nhanh lên một chút, tìm được cửa ra quan trọng hơn. Dù sao chúng tôi phải cầm được gương cổ trước khi Dư Thành Trạch đuổi tới.

“Cũng không biết nhóm Rắn Độc thế nào rồi?” Tôi vứt bỏ suy nghĩ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip