Chương 106: Gương Cổ Song Ngư
“Nghĩa là sao?” Lão Yên cau mày, hiển nhiên không ngờ Manh Hiệp lại đột nhiên thốt ra câu này.
Manh Hiệp chỉ vào Rắn Độc ở trong góc khuất, từ từ nói: “Anh ta không có nói láo, lúc mũi tên kia bay đến, tôi đúng là có cảm giác được! Lúc Dư Thành Trạch xuất hiện tôi cũng có thể cảm nhận được, nhưng tôi cái gì cũng không làm được.”
Tôi không tin, trợn mắt lên nhìn anh ta. Anh ta thở dài, bất đắc dĩ một tiếng: “Trường An, cậu không tin tôi cũng không có cách nào. Tôi không nhìn thấy tình huống cụ thể lúc ấy, nhưng tôi có thể biết được một vài chuyện kỳ quái đã diễn ra, cho đến sau khi Rắn Độc hét thảm một tiếng thì tôi mới có thể nhúc nhích.
Sau đó Rắn Độc lại giống như người không có việc gì nên tôi mới cho rằng tất cả đều là ảo giác. Nhưng ai biết anh ta lại đột nhiên ngã gục, cậu có biết trước khi anh ta ngã gục đã nói gì với tôi không?”
“Nói gì?” Tôi nhìn chằm chằm anh ta, muốn từ trên mặt anh ta phân biệt coi anh ta có nói láo hay không.
Vẻ mặt Manh Hiệp hơi hốt hoảng, hình như nhớ ra chuyện gì đó không thể cứu vãn, anh ta gằn từng chữ một: “Rắn Độc nói, vết thương của anh ta có một nửa là tôi gây ra.”
Tôi trợn to hai mắt, vừa định xông tới thì lão Yên đã lập tức kéo tôi lại: “Để cho cậu ta nói rõ.”
Manh Hiệp dang hai tay ra, hình như cũng không dám tin tưởng: “Chuyện xảy ra giữa tôi và Rắn Độc ở trong lối đi hình như hoàn toàn khác nhau. Ở chỗ của tôi, chỉ là tôi đột nhiên không thể cử động, sau đó Rắn Độc bị thương. Thế nhưng ở chỗ của Rắn Độc là, tôi đột nhiên nổi điên cầm mũi tên bắn tới đâm lên trên người anh ta.”
Bốp! Tôi thoáng chốc giãy ra khỏi lão Yên, một đấm nện lên trên mặt Manh Hiệp.
Anh ta chắc cũng cảm ứng được nhưng lại không tránh, nhưng dáng vẻ này của anh ta lại càng khiến tôi tức hơn: “Mới vừa rồi sao anh không nói hả? Hả, nếu như chúng tôi không ép hỏi anh, có phải anh định để cho việc này trôi qua luôn à? Tôi mặc kệ anh là vì cái gì, tôi chỉ biết là, cái chết của Rắn Độc là do anh gây ra, vậy mà anh vẫn muốn giấu giếm hả?”
“Trường An, không phải tôi đã nói rồi sao, rằng cho đến bây giờ tôi cũng không cách nào tin được chuyện đã xảy ra như vậy, giống như tôi và anh ta tiến vào không gian khác nhau.” Mặt Manh Hiệp đầy hoang mang.
Tôi giơ nắm đấm lên đang định đánh tiếp, lão Yên bỗng bình tĩnh lên tiếng: “Cho dù cậu có giết cậu ta thì Rắn Độc cũng không sống lại được. Hơn nữa cậu đã quên rồi sao, trước đó cậu vì linh khúc mà rơi vào ảo giác sau đó nghe được tiếng súng, không phải chúng tôi cũng không nghe được sao?”
Câu này khiến cho động tác của tôi dừng lại. Tôi sa sút tinh thần ngã ngồi ở một bên hỏi: “Lão Yên, chúng ta còn có thể thoát khỏi nơi này đi ra ngoài được không?”
Trước đó lão Yên nhắc tới bảo vật quốc gia quả thật đã khiến cho tôi nhiệt huyết sôi trào, nhưng khi cái chết tàn khốc lần nữa diễn ra ở trước mặt tôi, tôi vẫn không chịu nổi.
Lão Yên kiên định gật đầu một cái: “Được.”
Tôi không tiếp tục truy cứu Manh Hiệp nữa, trong lòng tôi biết rõ chuyện này không thể trách anh ta được. Nhưng mà tôi nhìn tới thi thể của Rắn Độc, lại không nhịn được tìm người trút ra.
“Manh Hiệp, cậu ngẫm lại xem, lúc ấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền