ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 107. Gương Cổ Song Ngư

Chương 107: Gương Cổ Song Ngư

****

Tôi thả khói xoay ở trên tay một vòng, nhìn lão Yên một lát rồi mới nói: “Sợ là chỉ có mộ của Nữ Vương.”

Quỹ đạo từ lúc chúng tôi vừa tiến vào cổ quốc Trường Dạ cho đến nay lướt qua trong đầu tôi một lần. Mặc dù mộ Nữ Vương nằm ở bên dưới, nhưng thoạt nhìn chính là ở ngay chính giữa. Hơn nữa… bởi vì gương cổ Song Ngư là do Nữ Vương tạo ra, nên nếu như nói ở đâu thì cũng chỉ có nơi này là chính xác nhất.

“Có thể nào ở tẩm cung lúc Nữ Vương còn sống không?”

Tôi ừ một tiếng, nói ban đầu tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ nghĩ lại cái cổ quốc Trường Dạ này sợ rằng chỉ là một phần của cổ quốc Trường Dạ.

Những con đường ở trong bức bích họa kia, nhà dân sẽ sớm theo La bố Bạc từ ốc đảo biến thành sa mạc mà chìm sâu bên trong dòng chảy lịch sử. Thậm chí một vài cung điện lưu lại cũng đã sớm không còn, trong số một phần lưu lại này đoán chừng không có cung điện của Nữ Vương.

(*)La bố Bạc( Lop Nor): hồ muối và bãi thử hạt nhân ở Tân Cương.

Đương nhiên, những thứ này chẳng qua chỉ là suy đoán của tôi, đến nỗi gương cổ Song Ngư có ở trong mộ Nữ Vương đó hay không tôi cũng không xác định được.

Dù sao thì vừa nãy chúng tôi cũng chỉ nhìn thấy quan tài mà thôi, còn chưa kịp tới những chỗ khác thăm dò thì đã bị quái vật mặt người đuổi ra rồi.

“Đã như vậy chúng ta quay về xem thử đi.” Lão Yên dập tắt điếu thuốc: “Dù sao cũng chỉ bị rượt chạy thôi đúng không?”

Manh Hiệp có hơi không xác định, hỏi chúng tôi thật sự muốn đi sao? Lỡ như thứ gặp được không phải Dư Thành Trạch mà là con quái vật mặt người đó thì lần này chúng tôi không hẳn có thể may mắn chạy thoát như vậy nữa.

Tôi mỉm cười nói: “Cho dù không đi thì chúng ta cũng chưa chắc có thể đi ra khỏi cái cổ quốc Trường Dạ này, bởi vì con đường lúc đến đã đứt đoạn rồi, chỉ có tìm được Dư Thành Trạch thì chúng ta mới có cơ hội. Hơn nữa gương cổ ở đâu thì Dư Thành Trạch chắc chắn ở đó!”

“Mặc dù không biết mục đích ông ta tới cổ quốc là gì, nhưng gương cổ đã tạo ra ông ta, cho dù sợ thì ông ta cũng sẽ lấy tới tay.” Lão Yên gật đầu một cái, coi như là đồng ý với góc nhìn của tôi.

Chúng tôi đã biết tiếp theo phải làm gì nên cũng không có hoảng hốt, mà ở trong sảnh lớn kiểm lại tất các thứ đồ vật ở trên người một phen!

Đạn của tôi gần như vô dụng, chỉ có dao găm là còn có thể dùng được.

Lão Yên ngược lại còn có một quả lựu đạn, trong súng cũng còn rất nhiều đạn.

Về phần Manh Hiệp, súng với anh ta mà nói cũng không có dễ xài như loan đao của anh ta.

Chúng tôi kiểm tra trang bị xong thì ở trong sảnh lớn nghỉ ngơi đầy đủ rồi mới lần nữa lên đường.

Nếu như đã quyết định muốn đến mộ Nữ Vương, như vậy chúng tôi bắt buộc phải đi đường cũ trở về.

Lòng tôi vẫn còn sợ hãi, tôi nói: “Lão Yên, bóng đen kia có phải vẫn còn đang ở trong bóng tối chờ chúng ta không?”

Lão Yên suy nghĩ một chút rồi nói: “Sẽ không có chuyện gì đâu, nhìn dáng vẻ cái bóng đen này đoán chừng không khác hai tên cương thi chúng ta gặp phải lần trước lắm, chỉ là muốn ép chúng ta tiến vào sảnh lớn mà thôi.”

Có lời này của ông ấy, trong lòng tôi ít nhiều cũng bình ổn lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip