Chương 108: Gương Cổ Song Ngư
Tôi nhìn vào bên trong một chút, mặc dù lựu đạn không có gây ra tổn thương gì cho quái vật mặt người, nhưng ngược lại đã gây tổn hại rất lớn cho cung điện.
Sàn nhà bị nổ sập mất một khối lớn, cả quan tài cũng bị nổ nứt ra, phía trên xuất hiện từng cái khe hở, giống như chỉ cần tùy tiện đẩy một cái thì nó sẽ hóa thành bột phấn vậy.
Ai trong chúng tôi cũng không tiếp thu lời của Dư Thành Trạch, chỉ lặng lẽ đi vào mộ Nữ Vương. Tôi nhìn bốn phía xung quanh, muốn tìm ra vị trí của gương cổ Song Ngư.
Dư Thành Trạch cũng không ngăn cản chúng tôi, chỉ đi qua ngồi xuống chiếc ghế có lẽ là ngai vàng ở bên cạnh: “Tìm đi, cho dù tìm được thì các người cũng không trở về được…”
Tôi nghe xong phút chốc ngơ ngác, bởi vì mấy chữ cuối cùng vậy mà lại biến thành giọng của phụ nữ!
Tôi đột nhiên nhìn sang ông ta, sau đó kéo lão Yên và Manh Hiệp lại, lùi lại mấy bước theo hướng ngược lại hướng của Dư Thành Trạch.
Vừa nãy ông ta liên tục ẩn nửa người ở trong bóng tối nên tôi không có nhìn thấy. Bây giờ ông ta đi tới chỗ sáng ngồi xuống rồi tôi mới nhìn được. Một nửa cơ thể của ông ta vẫn là giáo sư hào hoa phong nhã trước đây, nhưng một nửa khác lại lờ mờ có dáng vẻ của Nữ Vương.
Tôi hít vào một hơi khí lạnh: “Ông, rốt cuộc ông muốn làm gì?”
“Ban nãy không phải tôi đã nói với các người rồi sao, chậc chậc, đương nhiên là muốn cổ quốc lần nữa thấy ánh mặt trời rồi. Hơn nữa tôi sắp trở thành quốc vương tân nhiệm của cổ quốc, thống trị quốc gia này.”
“Thống trị?” Tôi cười lạnh một tiếng: “Cho dù cổ quốc Trường Dạ thấy ánh mặt trời lần nữa thì cùng lắm chỉ là một khu di tích lịch sử mà thôi, bên trong cái gì cũng mất hết, ông thống trị cái gì đây, thống trị một đống xương khô bên dưới à?”
Dư Thành Trạch buồn cười nhìn tôi một chút, nói: “Sao lại không có gì chứ, không phải các người đã xem bức bích họa rồi sao? Ha ha, chỉ cần có gương cổ ở đây thì tôi cần bao nhiêu người sẽ có bấy nhiêu người, đúng lúc các người là nhóm đầu tiên, ngẫm lại thật đúng là lợi cho các người rồi.”
Lão Yên trầm mặt hỏi có phải ông ta đã lấy được gương cổ rồi không.
Dư Thành Trạch duỗi tay ra, động tác đó không khác gì phụ nữ. Ông ta đứng dậy khỏi ngai vàng, từ từ nói: “Đúng vậy, không chỉ lấy được gương cổ, nhờ phúc của mấy người mà tôi còn lấy được cách làm sao để cải thiện gương cổ. Cho nên để cảm tạ các người, tôi định chế tạo ra hàng ngàn hàng vạn các người, bằng không tôi đã để cho tướng yêu của tôi ăn các người rồi.”
Giọng nói của ông ta đã hoàn toàn biến thành giọng nữ, tôi nghe mà nổi cả da gà.
“Cẩn thận một chút, nếu như ông ta lấy gương cổ ra thì nghĩ cách đoạt tới tay, nhưng dù thế nào cũng đừng có nhìn vào gương đấy!” Lão Yên nhỏ giọng dặn dò.
Manh Hiệp bật cười: “Xem ra vẫn nên để tôi xuất mã đi, một hồi nữa sẽ coi tình hình mà làm.”
Dư Thành Trạch nhìn chúng tôi giống như là đang nhìn tôm tép nhãi nhép: “Thật ra thì muốn cổ quốc thấy ánh mặt trời lần nữa còn cần có hai món tế phẩm, các người có muốn thương lượng một chút để cho ai sống sót không?”
“Anh đưa chúng tôi tới chính là để làm tế phẩm đấy hả?” Lão Yên giận không kiềm được.
****
Dư Thành Trạch không quan tâm gật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền