ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 1388. Áo Ngọc Hàn Thi

Chương 1388: Áo Ngọc Hàn Thi

Trừ những thứ này ra, còn có một chiếc quan tài màu vàng và không ít vật chôn theo.

Phần lớn những vật chôn theo này đều là chén bình vàng bạc, trong đó đặc biệt nhất là một bộ chén vàng, kích cỡ mỗi một chiếc chén như nhau, ngay cả chi tiết cũng giống nhau như đúc.

Công nghệ như này bây giờ rất hiếm gặp, cho dù là khuôn mẫu giống nhau thì sản phẩm làm ra cũng có thể sẽ có chút khác biệt, thật sự không nghĩ tới lại gặp được một bộ chén mười hai món y hệt nhau ở đây.

Bên tôi vừa phát hiện ra chén vàng, bên Nha Tử cũng phát hiện ra một bộ mười hai chiếc bình rượu màu vàng.

Cô Thu há một tiếng, nói cái này còn đẹp hơn cả bình rượu màu bạc của cô ấy.

“Sao hả, cô còn muốn cái này à?” Tôi trêu chọc nói.

Tôi biết cô ấy sẽ không cần, giá tiền đồ trong mộ rất có giá trị, nếu như tự mình lấy ra dùng thì vẫn không qua được vướng mắc trong lòng.

Tôi lục lọi vật bồi táng xung quanh một lượt, sau đó hỏi Lão Yên mấy câu liên quan tới quy định lễ nghi Tây Hán.

Hoàng quyền tối cao có chỗ tốt, nhưng cũng có vô cùng nhiều quy củ, người nào hạ táng dùng lễ tiết như thế nào đều vô cùng được chú trọng, cho dù có thể Lưu Khứ sẽ không quá tuân theo, nhưng ngoài mặt cũng sẽ không làm ra chuyện gì không hợp quy củ, vì vậy một khi biết được chế độ, thì cũng sẽ biết được rốt cuộc gian mộ thất này đang chôn cất người nào.

Lão Yên sờ một chiếc chén vàng nói: “Theo lý mà nói, có thể được hưởng chén vàng bồi táng, thấp nhất cũng phải là một sĩ phu. Nhưng quy cách gian mộ thất này lại không lớn, vì vậy đoán chừng đây là người Lưu Khứ vô cùng tín nhiệm, nhưng địa vị lại không quá cao.”

Tôi gật đầu, sau đó đứng yên ở bên cạnh quan tài, cứ vậy mà nhìn quan tài không rời mắt.

“Mở quan tài không?”

Nha Tử nóng lòng muốn thử hỏi một câu, nhưng tôi lại lắc đầu, nói không mở, lời này làm cho ánh sáng trên mặt anh ta đều biến mất, nói không phải mỗi lần gặp được quan tài đều sẽ mở sao, lần này làm sao vậy?

Tôi há một tiếng: “Bởi vì đây không phải là quan tài, mà là một cơ quan khổng lồ mà thôi, nếu như mở, không biết chúng ta còn có thể sống mà đi ra khỏi mộ thất được không.”

Nha Tử ngạc nhiên nhìn về phía tôi, hỏi sao tôi lại nhìn ra, tôi chỉ vào quan tài, nói bởi vì kích thước của quan tài, chiếc quan tài này quá nhỏ.

Nhỏ?

Nha Tử không quá tin, nói quan tài này cho dù đựng hai người cũng đủ, sao có thể nhỏ được?

Tôi cười ha ha, còn chưa có giải thích, giáo sư Hứa đã trừng Nha Tử một cái, nói bình thường bảo con xem nhiều sách một chút, khi đọc sách cẩn thận hơn một chút, đừng ỷ vào trí nhớ tốt mà tiếp thu không có chọn lọc, con lại cứ không tin.

Nha Tử há to miệng, có lẽ là không biết tại sao lại bị khiển trách như vậy, giáo sư Hứa cũng không làm khó anh ta, chỉ quan tài giải thích: “Chiếc quan tài này không phù hợp với quy cách của sĩ phu, nếu Lưu Khứ đã tin tưởng người này, cũng cho ông ấy bồi táng theo cách của sĩ phu, vậy nhất định sẽ không bạc đãi người này trên phương diện quan tài, dẫu sao quan tài cũng tính là nhà sau khi chết của con người.”

Nha Tử ồ một tiếng, sau đó tỏ ý quả thật minh đã từng nghe nói đến việc này, chỉ là nhất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip