Chương 1389: Áo Ngọc Hàn Thi
Nha Tử có hơi uất ức, nói anh ta không giỏi về mấy thứ cong cong quẹo quẹo này mà.
Thật ra tôi biết không phải là anh ta không giỏi, từ khi anh ta đi tới đội khảo cổ Yến Kinh tôi đã phát hiện ra, thật ra anh ta vô cùng thích hợp.
Nhưng mà anh ta không muốn, anh ta thà rằng làm một người đơn thuần, cho dù như vậy sẽ chịu một ít đối đãi không công bằng.
Vì vậy tôi chỉ cười, nói bởi vì một khi có người khác can thiệp vào, 701 sẽ không còn là 701 bảo vệ kho báu quốc gia kia nữa.
Nha Tử ò một tiếng, rõ ràng là còn muốn hỏi nữa, nhưng lại bị ánh mắt của giáo sư Hứa dọa dừng lại.
“Nếu không mở quan tài, vậy bây giờ chúng ta làm gì?” Lão Yên kéo chủ đề của chúng tôi trở lại.
Tôi chỉ vào cầu thang kia, nói Lưu Khứ đã làm rõ ràng như vậy, nếu chúng tôi không đi xuống một chút, vậy có phải là có lỗi với sự nhiệt tình của ông ấy quá không?
Lão Yên cũng cười nói: “Cậu nói cũng đúng! Nếu đã như vậy, vậy chúng ta xuống đi, cũng để cho ông ấy biết, loại chuyện cố làm ra vẻ huyền bí này vẫn nên đừng làm mới tốt.”
“Tôi đi xuống trước, Nha Tử, anh ở bên trên tiếp ứng, còn những người khác…” Tôi nhìn mọi người, sau đó ra mấy dấu tay.
Chúng tôi vô cùng ăn ý, vì vậy tôi chỉ làm mấy dấu tay bọn họ đã biết được phải làm cái gì, đồng loạt làm dấu tay không vấn đề gì với tôi, sau đó thì đi tới nơi tôi nói.
Lúc này tôi mới yên tâm, ném balo trên người cho Nha Tử, chỉ cầm theo một khẩu súng và một con dao găm, giơ đèn pin lên đi xuống theo cầu thang.
Cả đường đi đều vàng son lộng lẫy, đến chỗ cầu thang này phong cách lại thay đổi, trở thành cầu thang làm bằng gỗ, cũng đúng, lấy trình độ khi đó hẳn không thể nào dùng thứ mềm như vàng làm thành cầu thang được.
Tôi vừa bước lên cầu thang đã có tiếng cót két cót két truyền tới, giống như lúc nào chiếc cầu thang này cũng có thể bị đứt.
Đèn pin ở đây chiếu sáng không được xa, giống như đã bị thứ gì đó hút mất ánh sáng!
****0:
Không biết qua bao lâu, cuối cùng tôi đã đi tới bậc cuối cùng của cầu thang, nhưng mà tôi không đi về phía trước nữa.
Bởi vì tôi biết đi tiếp nữa sẽ có nguy hiểm... Bố trí như này, nếu nói Lưu Khứ không làm cơ quan gì ở bên trong, tôi cũng sẽ không tin!
Tôi dùng đèn pin chiếu một vòng quanh cầu thang, sau đó đã phát hiện ra một chuyện, diện tích của bên dưới này giống với bên trên, chẳng qua bên trong lại không có thứ gì, mà ở chính giữa có một cái hố to.
Kích thước của cái hố này khoảng năm mét vuông, tôi nhìn mà chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, nhưng lại không biết có cái gì ở bên trong.
“Trường An?”
Giọng nói của Nha Tử truyền tới từ bên trên, tôi vội đáp lại một tiếng, nói mình không sao. Anh ta à một tiếng, sau đó mở miệng bảo tôi một khi phát hiện ra có gì không đúng thì lập tức đi lên, không thể một mình đi mạo hiểm.
Tôi tùy tiện đáp lại một tiếng, sau đó vẫn quyết định đi về phía trước thêm hai bước.
Vừa bước xuống cầu thang, tôi lập tức cảm thấy dường như mình đã đi tới một thế giới khác, thậm chí ngay cả nhiệt độ xung quang cũng có sự khác biệt.
Lạnh, không chỉ là lạnh, bên trong còn mang theo chút khô nóng!
Hai loại cảm giác hoàn toàn khác biệt này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền