Chương 1403: Áo Ngọc Hàn Thi
"Đều đi băng bó vết thương trên người một chút rồi nghỉ ngơi một lát đi, sau đó chúng ta sẽ tiến vào lăng mộ, tôi chắc chắn phải có con đường dẫn đến những nơi khác ẩn trong mộ thất đó."
Tôi tự tin đưa ra mệnh lệnh dự liệu.
Tôi có lý do để đưa ra suy luận này, đó là trước đây lúc chúng tôi chạy trốn đã từng tiến vào một lối đi khác, nhưng bây giờ nghĩ lại, lối đi đó đã bị đóng lại vì không có chút gió nào.
Phàm là những người đã từng đi xuống mặt đất đều biết, ngay cả ở nơi kín cũng sẽ có gió, có thể người bình thường không cảm nhận được, nhưng những người suốt ngày qua lại với những ngôi mộ cổ như chúng tôi thì lại có thể cảm nhận được.
Vì vậy lối đi kia hẳn là bị đóng lại...
Ngoại trừ giáo sư Hứa, trên người của tất cả chúng tôi đều bị thương, mà tôi và cô Thu là những người bị thương nặng nhất.
Cô ấy đã lập tức tự cầm máu cho mình, sau khi thấy tôi đến tận bây giờ mới ra lệnh cho mọi người xử lý vết thương thì không khỏi trợn mắt, sau đó kéo lê thân thể bị thương của mình đến giúp đỡ.
Các vết thương đã được băng bó rất nhanh, nhưng một số bộ phận trên cơ thể tôi lại không có cách nào có thể băng bó được, bởi vì những vết thương này đều nằm rời rạc ở những chỗ khác nhau nên chỉ có thể khử trùng một chút.
Cồn sát trùng xoa khắp người, khiến tôi đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng tôi lại không kêu la thành tiếng mà nghĩ đến cách bố trí của mộ thất trống.
Nếu là một mộ thất chứa đầy chướng khí thì cửa mộ sẽ mở nằm ở đâu?
Tôi lặng lẽ quan sát, rồi chậm rãi nói: “Hẳn là ở một nơi cách xa cửa mộ nhất.”
Bởi vì chỉ có như này, chướng khí mới có khả năng đưa đến tác dụng lớn nhất.
Lão Yên cũng đồng ý với cái nhìn của tôi, sau khi mọi người thu dọn đồ đạc xong, chúng tôi chạy thẳng về phía ngã rẽ cách xa nhất với cửa mộ.
"Nha Tử, giáo sư Hứa, hai người nhìn xem."
Tôi nhìn chằm chằm vào góc tường không có chút tì vết nào, sau đó quay người gọi giáo sư Hứa và Nha Tử.
Giáo sư Hứa đáp lại rồi ngồi xổm trong góc nhìn hồi lâu, sau đó lắc đầu nói không có, ít nhất là dựa trên kinh nghiệm của ông ấy không có nhìn ra nơi này có cơ quan nào.
Lời nói của ông ấy còn được Nha Tử và cô Thu xác nhận, khiến tôi có chút bối rối, chẳng lẽ tôi đoán sai rồi?
Tôi chớp mắt, sau đó nghĩ tới một loại khả năng:
"Mọi người nhìn lên phía trên xem?"
Lúc tôi vừa nói ra khỏi miệng thì Nha Tử cũng đã ngẩng đầu nhìn lên phía trên, nói rằng cũng chỉ có khả năng này.
Nhưng rất nhanh chúng tôi lại thất vọng, không có, vẫn không có gì, chúng tôi hoàn toàn không thể nhìn ra bất cứ cơ quan nào.
Thậm chí chúng tôi còn kiểm tra cả mấy cái chỗ rẽ khác, nhưng vẫn không có gì ở đó, chẳng lẽ mộ thất này dường như chỉ đơn thuần là một mộ thất trống thôi sao?
Chuyện gì thế này?
Tôi đứng ở trung tâm của mộ thất, mà gian mộ thất này vừa lúc nằm đối diện hoàn toàn với đường mộ ở phía đối diện, chẳng lẽ đường mộ đó mới là lối ra thực sự?
Tôi im lặng suy nghĩ, sau một lúc lâu lại lắc đầu:
"Nha Tử, tìm tiếp."
Nha Tử không trả lời, tôi quay đầu lại thì thấy không biết từ lúc nào anh ta đã dùng dụng cụ hỗ trợ trực tiếp nằm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền