ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 1404. Áo Ngọc Hàn Thi

Chương 1404: Áo Ngọc Hàn Thi

Vậy nên chúng tôi mới biết chúng tôi thế mà đều bị anh ta lừa gạt.

Lúc này anh ta còn có thể nhàn nhạ thoải mái hù dọa chúng tôi như thế, cũng coi như là chuyện hiếm lạ.

Sắc mặt của cô Thu trở nên tái nhợt, sau đó bắt đầu tái xanh, tay chỉ vào Nha Tử vẫn đang nằm trên mặt đất, quả thật hận không thể đá một phát vào anh ta.

Tôi biết nếu không phải trên người của Nha Tử vẫn đang bị thương thì có lẽ cô ấy đã đá anh ta một phát rồi.

"Nha Tử, đứng dậy đi!"

Giáo sư Hứa tức giận.

Tiếng cười của Nha Tử đột nhiên dừng lại, sau đó lập tức đứng dậy rồi ra hiệu là mình không có cố ý.

Nhưng bả vai vẫn đang nhún lên kia lại không hề có chút sức thuyết phục nào.

Vì vậy, sau khi bị giáo sư Hứa giáo huấn một trận, lại bị cô Thu đánh vào đầu mấy cái như muốn trút giận, cuối cùng anh ta cũng chịu an phận.

Cô Thu trèo lên trần mộ, sau đó chạm vào chỗ nhô lên ở đó rồi cười một tiếng. Ngay khi bàn tay vừa dùng lực liền nghe thấy một tiếng ầm ầm, còn cô ấy thế mà cũng co rúm lên theo trần mộ.

"Chị Thu!" Tôi hét lên một tiếng, nhưng cô ấy lại không thèm để ý mà xua tay với tôi, rồi đi theo thứ này từ từ leo lên.

Khoảng ba phút sau, đầu của cô ấy lại từ trên trần mộ nhô ra lần nữa:

"Mau lên đây đi, đảm bảo sẽ dọa mọi người nhảy dựng."

Thứ gì vậy?

Tôi cảm thấy có chút tò mò, thứ gì có thể dọa chúng tôi nhảy dựng chứ?

Tôi lập tức lấy dây leo ra rồi trực tiếp leo lên, thậm chí còn lộ ra vẻ không kịp chờ đợi mà nhìn lên phía trên.

Sau đó cả người tôi liền choáng váng… Đây là một tầng cao khoảng hai người. Dựa theo độ cao này, người ta ước tính phía trên cách mặt đất chưa đầy một mét, nhưng người dân địa phương hiển nhiên không biết, phía dưới nơi bọn họ sinh sống lại đang cất giấu một lối đi.

Đúng vậy, không sai, một con đường từ thời Tây Hán...

Tôi kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ, cũng không biết đám người Lão Yên đã đi lên từ lúc nào, đương nhiên phản ứng của bọn họ cũng không khá hơn là mấy, nguyên một đám sau khi nhìn một lúc lâu thì mới liếc mắt nhìn người ở gần mình nhất, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Đây quả thực là một hoàng cung ở dưới lòng đất...

“Lão Hứa, tôi không có nhìn nhầm đúng không?”

Lão Yên vốn luôn ổn trọng cũng bị cứng lưỡi, tôi nhìn phía ông ấy thì cũng thấy giáo sư Hứa mỉm cười: “Không đâu, đây đúng là một hoàng cung ở dưới lòng đất, Áo liệm ngọc hàn thi trong truyền thuyết hẳn thật sự tồn tại!

"

****8:

“Ục… ục…”

Không biết là ai nuốt nước bọt, thật ra tôi cũng muốn nuốt nước bọt, bởi vì con phố này không hề hoang vắng, hai bên đường có rất nhiều quầy hàng, cửa tiệm, còn có đủ loại người qua đường, người buôn bán.

Tuy rằng những người này chỉ là tượng đất sét, nhưng hình dáng của bọn họ lại giống hệt người thật, trong nháy mắt đó, tôi còn tưởng con phố này là thật.

Một lúc lâu sau, chúng tôi mới hoàn hồn, chấp nhận sự thật là ở đây có một con phố chân thực như vậy.

"

Lão Yên, nếu như người ở bên trên biết được...

" Tôi há miệng, không cần nghĩ cũng biết, nếu bọn họ biết, chắc chắn sẽ cảm thấy rất kỳ quái.

Lão Yên lắc đầu: "

Sau khi chúng ta ra khỏi đây, e rằng phải suy nghĩ đến chuyện di dời toàn bộ người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip