Chương 60:
Nhưng số lượng kiến thật sự quá nhiều, chỉ có số ít bị hung chết, hàng trăm hàng nghìn con kiến phía sau nối đuôi xông lên, sắc mặt lão Yên thay đổi rõ rệt, gầm lên: “Lão Trần, anh với Rắn Độc đi xuống trước đi.”
Đội trưởng Trần cũng biết lúc này không nên nói nhiều, lập tức chui vào lỗ trước, sau đó lại đỡ lấy Rắn Độc.
Lão Yên vừa dùng khói hung kiến vừa nhanh chóng ra lệnh cho tôi: “Trường An, lát nữa cậu hãy canh đúng thời cơ mà nhặt tấm ván quan tài lên.”
Tôi im lặng gật đầu, nhìn đàn kiến bò dày đặc trên tấm ván quan tài, tôi không khỏi nổi da gà.
Lão Yên dọn sạch bộ quần áo sắp cháy hết trên thành quan tài, sau đó từ trong túi xách lấy ra một chai chứa chất lỏng màu xanh lục không rõ nguồn gốc đổ trực tiếp lên ván quan tài, cuối cùng nhanh chóng lấy ra một bộ quần áo, châm lửa rồi tiếp tục hung đám kiến đang cố bò lên.
Chất lỏng chảy trên tấm ván quan tài, lũ kiến bò giống như gặp phải chất độc mà tản ra, tôi nuốt nước bọt, sợ vừa mới cầm tấm ván quan tài lên đã bị chất độc ăn mòn tay.
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
Lão Yên hét lên: “Ông đây sẽ làm hại cậu sao? Nhanh lên, lát nữa đừng để bị kiến cắn trúng.
"
Tôi không chút do dự, nhanh chóng cúi người xuống nhặt tấm ván quan tài lên.
Lão Yên thấy tôi đã nhặt tấm ván quan tài lên thì nhanh chóng rải chất lỏng còn sót lại ra xung quanh, thừa dịp đám kiến đang rút lui nhanh chóng đậy tấm ván quan tài lại.
Nắp quan tài vừa đóng lại, bên trong quan tài lập tức chìm vào bóng tối, chỉ mấy giây sau đã vang lên tiếng kiến gặm cắn nắp quan tài, ước chừng trong thời gian ngắn nắp quan tài sẽ bị chúng nó cắn một lỗ thủng.
Tôi và lão Yên nhanh chóng chui vào trong lỗ, dùng ánh sáng của đèn pin tìm một tảng đá bên trong để chặn lại.
“Chạy mau lên, mấy con kiến đó vẫn đang đuổi theo phía sau."
Sau khi phong tỏa xong, lão Yên quát kêu chúng tôi nhanh chóng tiến về phía trước.
Cái lỗ này rất hẹp, đúng như lời đội trưởng Trần nói, hình như có thứ gì đó đào ra khỏi đây, tuy nhiên kích thước thứ này rõ ràng không hề nhỏ, mặc dù hai người không thể đi song song nhưng một người chạy thì vẫn dư sức.
Chạy được khoảng mười phút, lão Yên thở dốc nói: “Đàn kiến đó chắc là không đuổi theo chúng ta nữa đâu.”
Nghe xong, chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm, tôi có chút tò mò hỏi ông ấy chất lỏng vừa rồi là gì, tại sao đám kiến lại sợ hãi như vậy, tôi đụng vào thì lại không sao.
Lão Yên giải thích, thứ này là do trong ngành của họ chế tạo ra, dùng để đối phó với một số loại rắn độc, côn trùng và kiến, trong đó có một số thành phần dược liệu tương tự như hùng hoàng, có tác dụng xua đuổi những thứ này, ông ấy mang những thứ này bên mình cũng chỉ để đề phòng thôi.
"Thứ này cũng không phải hoàn toàn không có độc, cậu bôi chút thuốc lên đi."
Lão Yên lấy một ống thuốc từ trong túi ra đưa cho tôi, tôi nhanh chóng cầm lấy bôi lên.
Chúng tôi nghỉ ngơi một lúc, kế đó nghĩ đến hoàn cảnh của mình, lập tức phấn chấn trở lại.
“Con đường này dẫn tới đâu?”
Tôi thở hắt ra, lúc này mới nhớ đến chuyện quan trọng nhất - chúng tôi cũng không chắc cái lỗ này chính là đường dẫn đến lối ra.
Sắc mặt lão Yên cũng tối sầm lại, giống như vừa mới nhớ ra còn có chuyện như vậy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền