ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 61. Chương 61

Chương 61:

“Lão Yên, đây là sở trường của anh, anh chọn đi.

" Đội trưởng Trần liếc nhìn lão Yên, thế nhưng người sau lại không từ chối, bước tới đứng trước năm lối đi, sau đó nằm sấp xuống và gõ gõ trên mặt đất, lúc này mới chỉ con đường thứ 2 bên trái: đi đường này.

Chờ đến khi vào trong, tôi đi theo phía sau ông ấy, hỏi bộ ở đây có gì à?

Ông ấy kiên nhẫn giải thích, con đường này có tiếng gió thổi nhè nhẹ, hơn nữa tương đối dài, những con đường khác có thể chưa được đào.

Tôi không khỏi khâm phục sự tinh tế của ông ấy, những thứ chi tiết như vậy mà cũng có thể để ý đến được.

Ông ấy cười nói: “Làm trong ngành này của chúng tôi, cần chính là sự can đảm và cẩn thận, nếu không dù có chết cũng sẽ không biết mình chết như thế nào …”

Tôi biết ông ấy đang nói thật, cũng giống như việc trộm mộ vậy, trước tiên là lá gan phải lớn, nếu không còn chưa đợi đến được lăng mộ thì đã bị hù chết rồi.

Tiếp theo là cần phải cẩn thận, trong lăng mộ, ngay cả những đồ vật rất nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết, nếu không đủ cẩn thận chắc chắn sẽ không thoát ra được.

Lão Yên nói đúng, con đường này rất dài, đi bộ ước chừng nửa giờ cũng không gặp ngã rẽ nào khác, điều này khiến chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, không có ngã rẽ đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ không đụng trúng thứ nguy hiểm đó.

"

Chúng ta càng đi càng hướng lên trên.

" Lão Yên có chút kích động.

Tôi gật đầu, không khí quả thực ngày càng khô ráo, thỉnh thoảng còn xuất hiện cát, xem ra chúng tôi đã cách mặt đất không xa.

Còn chưa kịp vui mừng thì trước mặt chợt vang lên tiếng đào đất, chúng tôi sửng sốt: Chẳng lẽ con quái vật đó định đào xuyên qua nơi này?

Lão Yên không nói nhiều, lập tức dắt chúng tôi chạy trở về, nhưng đường đi quá dài, chúng tôi chạy một hồi cũng không thấy được điểm cuối, chỉ nghe thấy tiếng đào đất như bùa đòi mạng vang lên ở phía sau.

"

Hình như dừng lại rồi?

" Chạy được nửa đường thì không nghe thấy tiếng động nữa, tôi hơi tò mò quay đầu lại, đột nhiên bị dọa đến suýt đứng không vững.

Tôi thấy một bóng người có mái tóc đen, mặc bộ áo giáp nặng nề ở phía sau chúng tôi cách đó không xa.

Chỉ là nó ẩn mình trong bóng tối, khiến tôi không thể nhìn rõ được hình dáng của nó.

Tôi vội hét lên một tiếng chạy mau, những người khác cũng nhận thấy sự bất thường, càng thêm liều mạng mà chạy!

Lần nữa trở lại ngã năm, chúng tôi do dự một chút, nhưng lão Yên nhanh chóng đưa ra quyết định: Quay lại đường cũ.

Chúng tôi chạy thật nhanh theo lối cũ, sau khi quay lại ngã ba đầu tiên, chúng tôi trực tiếp chọn con đường bên trái và bắt đầu chạy như điên.

Chạy được nửa đường, chúng tôi lại gặp ngã rẽ, lần này chúng tôi không phải chọn nữa vì từ ngã rẽ còn lại đang truyền đến tiếng đào đất…

Thứ này giống như đang chơi trò mèo vờn chuột, không ngừng đuổi theo chúng tôi, cũng không biết chúng tôi đã chạy trong lối đi quanh co này được bao lâu, cuối cùng lão Yên đã kéo chúng tôi dừng lại ở một khu đất lõm.

“Chính là chỗ này, mau đào.”

Lão Yên chỉ vào một chỗ trên đỉnh đầu, dặn chúng tôi khi đào phải cẩn thận một chút, để ý mấy hạt cát đột nhiên rơi xuống.

Cổ tay phải của đội trưởng Trần bị thương không đào được, lão Yên phải luôn canh chừng thứ nguy hiểm kia cũng không qua phụ được,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip