ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 66. Chương 66

Chương 66:

Lão Yên nhìn chằm chằm Dư Thành Trạch, dường như muốn nhìn thấu ông ta.

Nhưng thấy Dư Thành Trạch một thân mặc đồ trắng, hai má hóp sâu, thoạt nhìn như thể đã chịu không ít khổ sở trong sa mạc, nhưng điều khiến tôi để ý chính là lòng bàn chân của ông ta đi một đôi giày cao su màu xanh của quân đội......

Hiển nhiên lão Yên cũng phát hiện điểm này, tầm mắt của ông ấy vẫn dừng lại ở giày cao su, nếu không phải không thể rút dây động rừng, tôi đoán chừng ông ấy sẽ trực tiếp cởi giày cao su ra so sánh với ảnh chụp trong máy ảnh của mình.

Đoán chừng là do lão Yên nhìn chằm chằm quá lâu, Manh Hiệp dường như đã nhận ra điều gì, hỏi lão Yên có phải Dư Thành Trạch có vấn đề không?

Lão Yên cười hai tiếng nói: “Vì tìm ông ta, tôi đã mất không ít anh em, bây giờ tìm được rồi, đương nhiên phải nhìn thật kỹ. Trên đường đi mọi người thế nào, sao tôi không thấy Tiểu Ngũ đâu cả?”

Lời này vừa dứt, bầu không khí nhất thời nặng nề không ít, Manh Hiệp chậm rãi mang chuyện bọn họ tiến vào sa mạc tới nay kể hết một lượt, giọng nói của anh ta không hề có chút thay đổi gì, nhưng mà nghe qua lại làm cho người ta cảm thấy ly kì.

Kỳ thật bọn họ cũng gặp phải không ít nguy hiểm, nhưng so với chúng tôi thì cũng không là gì cả! Bởi vì bọn họ gặp hầu hết là bão cát. Bão cát là loại biến đổi khí hậu khá phổ biến trong sa mạc, có Manh Hiệp là một tay lão luyện và kinh nghiệm phong phú, bọn họ tự nhiên hữu kinh vô hiểm (*) mà vượt qua.

(*) Hữu kinh vô hiểm: Bị kinh sợ nhưng không gặp nguy hiểm.

Về phần Tiểu Ngũ mà lão Yên nói, thì chết tương đối kỳ quặc.

“Cậu ta sáng sớm hôm nay đã chết...... Ở trong lều ngủ một đêm, không hiểu sao lại tắt thở, trên người không có bất kỳ vết thương nào.” Manh Hiệp nói ra lời này cũng có chút buồn bực, dù sao đang êm đẹp thì có một đồng đội chết không rõ ràng, đoán chừng anh ta cũng rất đau đầu.

Sau khi lão Yên nghe xong thì hỏi Tiểu Ngũ ban đêm có đi ra ngoài không?

“Tối hôm qua hơn nửa đêm là cậu ta gác đêm, nửa đêm sau đó liền vào lều ngủ, hẳn là không có ra ngoài nữa, nhưng mà quả thật lúc ấy cậu ta có chút kì quái, lúc tôi đi thay ca cho cậu ta còn chào hỏi nhưng cậu ta lại không đáp lại...” Manh Hiệp không nói gì, ngược lại là người cao to mặt đen ở một bên lại nói với vẻ nghi hoặc.

Lão Yên nghe xong không tiếp tục đề tài này nữa, lại hỏi bọn họ phát hiện Dư Thành Trạch ở đâu?

“Cách lều chúng tôi không xa.” Manh Hiệp suy nghĩ một chút: “Nói ra thì đơn giản hơn một chút.”

“Tìm được là được rồi, tiếp theo cứ chờ ông ta tỉnh lại đi.” Lão Yên lại liếc Dư Thành Trạch đang nằm, sau đó cũng không chú ý đến ông ta nữa, mà nói cho chúng tôi biết một chút về người cũa đội kia.

Manh Hiệp thì chúng tôi đều biết, người mặt đen kia gọi là A Hắc, bản lĩnh lớn nhất chính là lá gan rất lớn, nơi nguy hiểm nào cũng dám xông vào.

Ba người khác lão Yên cũng không nói cụ thể, chỉ nói bọn họ là ba anh em, họ Ngô, trực tiếp gọi Ngô Đại, Ngô Nhị, Ngô Tam là được.

Nhìn đám Manh Hiệp, tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nghe ý của bọn họ, mấy ngày nay bọn họ cũng không gặp nguy hiểm quá lớn, vậy tại sao không trả lời điện tín của lão Yên? Còn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip