Chương 67:
Lão Yên nhìn tôi một lúc lâu, có chút bất đắc dĩ nói: “Cậu quả nhiên vẫn để ý chuyện cá quái dị.”
Tôi nhún vai, hiện tại nhớ tới cảnh tượng kia đều làm cho cả người tôi sợ hãi, nói không để ý là không có khả năng.
Lão Yên cười ha hả: “Kỳ thật lúc ấy tôi cũng chỉ là thôi miên con cá kia thôi, nếu không phải cậu sợ hãi mà rơi vào cát lún, nói không chừng chúng ta cũng không cần tiến vào sông ngầm.”
“Thôi miên? Không phải giao tiếp?” Tôi kinh ngạc nói, lúc ấy cảnh tượng kia khiến tôi có cảm giác đầu tiên chính là ông ấy đang nói chuyện với con cá quái dị kia.
Lão Yên bất đắc dĩ thở dài:
"Nào có thần thánh như vậy, cậu về sau sẽ biết, nghề này thoạt nhìn khó hiểu, nhưng thật ra có rất nhiều thủ pháp có thể giải thích được, chỉ là loại thôi miên này của tôi khác với bình thường mà thôi, bên trong đó xen lẫn một ít kĩ thuật chỉ người trong ngành như chúng ta mới biết, sau này cậu cũng sẽ biết. Lúc ấy tôi thấy cá quái dị không còn nhiều nên mới mạo hiểm thử một lần thôi.
Nghe ông ấy giải thích xong, tôi có chút xấu hổ, thì ra lúc ấy ông ấy là vì cứu chúng tôi, kết quả bị tôi hiểu lầm, còn bị tôi nghi ngờ nữa.
Nhưng mà tôi cũng có thể lý giải vì sao ông ấy không muốn nói, nếu bị người ngoài biết e rằng còn tưởng rằng ông ấy là quái vật.
Giải thích xong, lão Yên vỗ vỗ vai tôi: “Về chuyện điện báo, tôi sẽ hỏi riêng Manh Hiệp.”
“Lão Yên, giáo sư Dư tỉnh rồi!”
Ngay khi cuộc nói chuyện của chúng tôi kết thúc, Rắn Độc chạy ra, chỉ là sắc mặt của anh ta có chút kỳ lạ, như đang rối rắm điều gì.
Lão Yên hỏi anh ta làm sao vậy, anh ta lắp bắp nói: “Các người...... Các người vào xem sẽ biết.”
*****
Vừa vào lều chúng tôi đã biết vì sao sắc mặt của anh ta lại kỳ lạ như vậy, bởi vì Dư Thành Trạch đang co rúm ở trong góc, hoảng sợ nhìn Manh Hiệp, giống như người mê sảng.
Manh Hiệp đang an ủi Dư Thành Trạch, thấy chúng tôi đi vào liền đau đầu nói: "
Lão Yên, anh tới xem đi.”
Lão Yên gật đầu, bước hai bước tiến về phía Dư Thành Trạch, nhưng ông ta giống như nhìn thấy quái vật, hận không thể vùi mình xuống đất.
“ Giáo sư Dư?" Lão Yên gọi một tiếng, sau đó cười nói: “Anh như vậy cũng không có ý nghĩa gì đâu, năm năm qua anh cũng không có điên.”
Dư Thành Trạch cử động, dường như không rõ ông ấy đang nói cái gì, chẳng qua lão Yên cũng mặc kệ, tự mình nói: “Chẳng lẽ lúc anh tiến vào sa mạc đã xảy ra chuyện gì đó, khiến anh phát điên sao? Đã như vậy, Manh Hiệp, lập tức liên lạc với người phía trên tới đón chúng ta, nhìn giáo sư Dư thế này, không trở về sớm là không ổn đâu.”
Manh Hiệp vừa nghe liền muốn phát điện báo, lần này Dư Thành Trạch đứng ngồi không yên, trực tiếp rống lên một câu: “Tôi không về!”
Lão Yên gật đầu: “Giáo sư Dư, chúng tôi cũng biết anh đến đây là vì cái gì, anh cũng biết chúng tôi đến làm gì, không bằng chúng ta hợp tác với nhau đi. Anh xem, nếu như người của chúng tôi không tìm được anh, nói không chừng anh đã chết trong sa mạc rồi.”
Tôi thấy dáng vẻ của lão Yên liền không khỏi sinh lòng khâm phục, trong lòng chúng tôi đều rõ ràng, Dư Thành Trạch này tám phần là tự mình tìm tới cửa, nhưng hiện tại qua miệng lão Yên lại biến thành chúng tôi cứu ông ta.
Dư Thành Trạch có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền