Chương 71: Gương Cổ Song Ngư
****
"Hai người đang làm gì vậy?"
Tôi đặt bình nước xuống đất, đồng thời kinh ngạc hỏi.
Rắn Độc hất cằm về phía lão Yên:
"Chuyện này cậu phải hỏi ông ấy, Manh Hiệp và tôi đang yên đang lành, ông ấy lại đột nhiên nhào tới muốn lấy mạng của Manh Hiệp!”
Tôi không dám tin mà liếc mắt nhìn qua lão Yên, sau đó hỏi ông ấy vì sao phải làm như thế, nhưng đối phương lại làm như không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm vào Rắn Độc, bộ dạng đó như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đi lên bổ xuống một dao vậy.
Chính vì thế, tôi không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía Dư Thành Trạch đang ở một bên xem kịch, sau đó hỏi Dư Thành Trạch có biết chuyện gì xảy ra không?
"
Sợ chứ sao.
" Lúc đầu tôi còn tưởng Dư Thành Trạch sẽ không trả lời, không ngờ ông ta lại lên tiếng, nhưng câu trả lời này càng khiến tôi cảm thấy ngoài ý muốn, sợ? Ai sợ? Sợ cái gì?
Nhưng lần này ông ta không có trả lời tôi, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thấy mình không hỏi được gì từ chỗ của ông ta, nên tôi đã bước hai bước về phía lão Yên, nhưng ai có thể ngờ bản thân vừa di chuyển thì lão Yên đã chĩa dao găm về phía tôi: “Đừng tới đây!”
“Lão Yên, rốt cuộc thì ông bị làm sao vậy? "
Tôi hét lên.
Lão Yên không đáp, nhưng ánh mắt vẫn hung ác như cũ, con dao găm ở trong tay tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến tôi không hề nghi ngờ nếu đi qua đó, đối phương nhất định sẽ khiến tôi lạnh thấu tim.
Tôi ấn tay nói: “Được, được, tôi không đi qua.”
Sau đó tôi lại ngồi xuống bên cạnh Rắn Độc và hỏi cụ thể chuyện gì đã xảy ra.
Hóa ra sáng nay Rắn Độc đang tự mình đổi thuốc cho Manh Hiệp thì lão Yên bất ngờ lao tới, suýt chút nữa đã dùng dao găm đâm vào ngực của Manh Hiệp, may mà Rắn Độc kịp thời ngăn lại, nếu không lúc này thân thể của Manh Hiệp đã lạnh ngắt rồi...
"Sau khi bị tôi ngăn lại, ông ấy liền nép vào một góc và cứ giữ dáng vẻ như thế, tôi sợ ông ấy lại lên cơn nên đành phải nhìn chằm chằm ông ấy."
Rắn Độc có chút bất đắc dĩ nói.
Tôi nhìn về phía lão Yên, trong lúc nhất thời không biết ông ấy bị làm sao, cũng không dám mạo muội đến quấy rầy ông ấy.
Đôi bên cứ giằng co như vậy cho đến giữa trưa, nhưng ngay cả lúc ăn cơm mà lão Yên cũng không chịu bỏ con dao găm ở trên tay xuống, cũng may là ông ấy không xuất hiện tình huống chủ động tấn công, cho nên chúng tôi cũng dứt khoát không để ý đến ông ấy nữa.
Bởi vì tình huống của lão Yên nên chúng tôi chỉ có thể rúc vào trong lều, nhưng không được bao lâu thì Dư Thành Trạch lại ra ngoài lần nữa, mặc dù tôi muốn đi theo ông ta, nhưng Rắn Độc đã ngăn tôi lại: “Cậu vẫn nên ở lại đi, tôi sợ lúc ông ấy lại phát điên thì bản thân ngăn không được.
"
Nếu đổi lại là trước đây thì Rắn Độc sẽ không bao giờ nói ra những lời này, nhưng sau khi nhiều lần bị giày vò ở trong vùng đất chết, hơn nữa bản thân còn phải dành quá nhiều thời gian và sức lực để chăm sóc cho Manh Hiệp, khiến tình trạng của anh ta đã tồi tệ hơn rất nhiều, vì vậy tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại.
"
Anh nói xem lúc này Dư Thành Trạch ra ngoài là để làm gì?
"
Vừa nghĩ tới thi thể Xích Mao biến mất không thể giải thích được đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền