Chương 72: Gương Cổ Song Ngư
Chớ nhìn ông ấy đã bốn mươi năm mươi tuổi, nhưng thân thủ của ông ấy nhanh nhẹn vô cùng, không biết có phải do bị kích thích hay không mà sức lực của ông ấy cực kỳ mạnh mẽ, có mấy lần suýt chút nữa đã khiến tôi không cản được.
"Lão Yên!" Nhìn thấy tư thế liều mạng của ông ấy, tôi giận dữ hét lên một tiếng.
Nhưng động tác của ông ấy không hề dừng lại, sau khi quơ con dao găm một cái lại lao về phía tôi.
Trước đó tôi vốn đang ở thế phòng thủ, nhưng lúc này lửa giận trong lòng cũng đã bị ông ấy móc ra, cho nên tôi đã trực tiếp đấm ra một đấm, nhưng ai ngờ ông ấy lại bắt lấy thời cơ này mà cầm lấy con dao găm xẹt qua cánh tay tôi một cái và gây ra một vết máu.
Lần này tôi cũng hoàn toàn tức giận, bất chấp tất cả mà lao về phía trước, sau khi đỡ được dao găm của ông ấy hai lần thì tôi dùng một quyền quật ngã ông ấy xuống đất.
Không đợi ông ấy kịp vùng vẫy thì bản thân đã đặt mông ngồi xuống ngang hông của ông ấy và thuận tay ném con dao găm ra xa.
Thấy ông ấy không thể giãy dụa được nữa, tôi đã đấm một quyền vào mặt của ông ấy: “Ông lừa ông đây đến nơi chim không thèm đẻ trứng, chính mình thì phát điên trước, chơi chiêu này tốt đấy! Ông sắp phát điên đúng không? Vậy để ông đây thành toàn cho ông.”
Tôi đấm từng quyền vào người của ông ấy, mỗi lần nện một quyền là sẽ mắng một câu, đồng thời trút hết toàn bộ cơn giận trong lòng ra ngoài.
Mặc dù biết một đường đi tới của chúng tôi, những người bị mất mạng đều không có liên quan gì đến lão Yên, nhưng nếu ông ấy không khăng khăng muốn tìm cổ quốc Trường Dạ thì đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy, hiện tại nhìn thấy bộ dạng này của ông ấy thì tôi lại tức giận.
"Trường An, đủ rồi!"
Rắn Độc hét lớn một tiếng, mà lúc này tôi cũng nhận ra lão Yên đã bị tôi đánh đến mức muốn bất tỉnh.
Tôi ngã sang một bên rồi thở hổn hển mấy hơi, sau đó mới nhận ra mình đã quá khích rồi, cuối cùng là bất lực lắc đầu nói:
"Rắn Độc, anh nói xem chúng ta bị làm sao vậy?"
Rắn Độc im lặng không nói gì, mà tôi cũng không mong đợi anh ta sẽ trả lời, sau khi nghỉ ngơi trong chốc lát thì kéo lão Yên sang một bên rồi trói lại, kế tiếp mới bắt đầu suy nghĩ sâu xa về việc rốt cuộc thì ông ấy đã xảy ra chuyện gì.
Nếu như ông ấy muốn phát điên thì ông ấy đã sớm phát điên từ lúc chết nhiều người rồi, không có lý do gì mà đang yên đang lành lại trở nên như vậy.
"Cậu xem thử trên người của ông ấy có thứ gì kỳ lạ không."
Rắn Độc nói.
Tôi vỗ nhẹ vào đầu, sao mình lại quên mất chuyện này chứ!
Vì vậy, tôi đã lập tức lục soát một lượt nhưng vừa tìm thì lại thấy ngoại trừ thứ ở bên trong túi chống thấm nước của ông ấy khác với chúng tôi, những thứ còn lại đều không khác gì.
"Chờ thôi."
Tôi có chút thất vọng, chỉ hy vọng sau khi lão Yên tỉnh lại thì sẽ tỉnh táo, nếu không ông ấy sẽ không chịu nổi thêm một trận đánh của tôi mất.
Nhưng lão Yên vẫn luôn không tỉnh dậy, vào buổi tối sau khi tôi và Rắn Độc một trước một sau gác đêm, cũng không thấy ông ấy có động tĩnh gì, ngược lại là Dư Thành Trạch ở một bên lại liên tục trằn trọc, dường như đang che giấu tâm sự gì đó.
Trời gần sáng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền