Chương 73: Gương Cổ Song Ngư
"Lão Yên!" Tôi kinh sợ hét lên một tiếng.
Lão Yên dừng lại, chậm rãi quay đầu, ánh mắt có chút không vui giống như một con mãnh thú bị cắt ngang bữa ăn, thậm chí còn muốn nhai nuốt cả tôi.
Xung quanh khóe miệng của ông ấy đều là máu đỏ tươi, thi thể đã biến mất vào ngày hôm qua đang chất đống ở dưới chân ông ấy, tình trạng này hẳn là đã bị lão Yên nhai nuốt gần hết...
"Ông đang làm gì vậy?"
Bộ dạng của ông ấy khiến tôi vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, tôi đang muốn chạy tới, nhưng ai biết vừa nhấc chân lên đã nghe thấy từ trong miệng của ông ấy phát ra tiếng ô ô giống như tiếng của dã thú.
Tôi choáng váng, cho dù lần này tôi có tự lừa dối bản thân đến mức nào thì cũng biết ông ấy đã xảy ra vấn đề!
****
Có lẽ tôi đã lâu không cử động khiến ông ấy cảm thấy tôi không còn là mối đe dọa nên quay lại gặm thi thể, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ quay đầu nhìn tôi đầy cảnh giác.
Tôi siết chặt khẩu súng ở trên tay, thừa dịp ông ấy không chú ý đã lao thẳng về phía đó rồi đánh báng súng vào đầu của ông ấy, sau khi nhìn thấy ông ấy đã ngã oặt sang một bên thì tôi mới thở nhẹ ra một hơi.
Sau khi kéo đối phương sang một bên, tôi ngồi xổm người xuống để kiểm tra thi thể của Xích Mao, phần lớn trên những thi thể này đều đã có dấu răng của lão Yên, những mảnh thịt còn sót lại cũng bị vo thành viên, tựa hồ muốn nuốt chửng trong một lần.
Vừa nhìn những thứ này đã khiến tôi cảm thấy có chút buồn nôn, khó có thể tưởng tượng được lão Yên đã trúng phải loại thuốc mê nào mới có thể làm ra loại chuyện như vậy?
"Gừ, trả lại cho tôi!"
Trong khi tôi còn đang nghiên cứu thi thể, phía sau đã truyền đến tiếng gầm giận dữ.
Khi tôi nhìn lại, không biết lão Yên đã tỉnh dậy từ khi nào, chỉ thấy ông ấy nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt đỏ ngầu, bộ dáng đó như thể tôi đã lấy đi thứ quý giá nhất của ông ấy.
"Lão Yên, ông tỉnh táo lại đi."
Tôi khuyên bảo, nhưng ông ấy hoàn toàn không nghe lọt, chỉ lao thẳng về phía tôi.
Khi thấy không còn cách nào khác, tôi đành phải giơ súng lên rồi bắn một phát vào phía trước chân của ông ấy: “Dừng lại, nếu không tôi sẽ bắn chết ông!”
Điều khiến tôi cảm thấy ngoài ý muốn chính là ông ấy lại không hề sợ chết, động tác cũng không hề chút dừng lại, mà tôi cũng không dám nổ súng với ông ấy, sau khi chửi thề một câu thì cũng chỉ có thể dùng súng làm gậy, sau đó bất đắc dĩ đập lên đầu của ông ấy.
"Ô ô..."
Lão Yên nghẹn ngào một tiếng, âm thanh đó hoàn toàn không giống như con người có thể tạo ra, khiến tôi cảm thấy trong lòng ớn lạnh, lập tức nghĩ đến giọng nói trong máy ghi âm, tiếng gầm gừ của những người đó trước khi chết có vẻ hơi giống với lão Yên.
Tôi lập tức hoảng sợ và cố gắng nghĩ ra giải pháp trong khi đối phó với lão Yên.
Dù sao bản thân cũng chưa từng gặp qua loại tình trạng quỷ dị như thế này, nhất thời không thể nghĩ ra cách nào để giải quyết vấn đề.
Mục đích của lão Yên không phải là đánh ngã tôi, sau khi bức tôi lùi sang một bên lại ngồi xổm trên mặt đất bắt đầu cắn nuốt thi thể của Xích Mao, dưới tình thế cấp bách tôi trực tiếp cởi áo ra rồi kéo ông ấy từ dưới đất dậy, sau đó lại để ông ấy nhìn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền