Chương 75: Gương Cổ Song Ngư
"Đi thôi, chúng ta trở về.” Lão Yên đưa tay ra trước mặt tôi.
Tôi sờ vào người mình, sao đó lúng túng nói tôi không mang theo dây thừng.
Lão Yên hỏi tôi phải làm sao bây giờ, tôi nhìn thoáng qua báng súng, rồi cười xấu xa nói: "
Lão Yên, lại để ông chịu ủy khuất rồi.
"
Nói xong, tôi không chờ ông ấy kịp phản ứng đã lấy báng súng đập vào đầu ông ấy, nhưng trước khi lão Yên gục xuống đã kịp mắng một câu: Tên khốn kiếp nhà cậu không để ông đây giả vờ ngất xỉu được sao?
Tôi sờ đầu, vừa rồi tôi thật sự không nghĩ tới chuyện này, nhưng ông ấy cũng đã bị đập rồi cũng chỉ có thể như thế này thôi.
****
Tôi vác lão Yên lên lưng rồi cõng về lều, cũng may là Rắn Độc và Dư Thành Trạch đều bình an vô sự.
"
Ông ấy thế nào rồi?
" Rắn Độc lo lắng hỏi.
Tôi đen mặt nói ông ấy vậy mà lại chạy đi ăn xác của Xích Mao, mà tôi thì không thể chịu nổi nên đã đánh nhau với ông ấy một trận rồi đánh cho ông ấy bất tỉnh, sau đó mới mang trở về.
"
Tại sao lại như vậy?
" Rắn Độc cau mày.
Tôi lắc đầu nói bây giờ cũng chỉ có thể trói lại trước, chỉ cần ông ấy không xảy ra chuyện là được.
Lúc này Dư Thành Trạch đột nhiên mở miệng nói: “Sao cả người ông ấy lại ướt thế này?”
Tim tôi đập thình thịch, tưởng là mình đã bị phát hiện, nhưng trên mặt vẫn vô cảm nói: “Sao vậy, còn không cho phép tôi ném ông ấy vào trong nước à? Nếu không có nước, ông đây cũng không thể xử lý được ông ấy.”
Nói xong tôi phớt lờ Dư Thành Trạch, trói lão Yên thật chặt. Vì để chân thật hơn, tôi còn cố ý trói sợi dây chặt hơn cả hôm qua, đồng thời dặn Rắn Độc nhất định phải để mắt tới ông ấy.
Nhưng sau khi dặn dò xong thì tôi mới nhận ra, bởi vì trên thực tế chính tôi đã không để mắt tới lão Yên nên mới khiến ông ấy chạy ra ngoài được, điều này cũng làm cho tôi cảm thấy hơi xấu hổ.
Cũng may là Rắn Độc không so đo với tôi, chỉ nghiêm túc gật nhẹ đầu.
Vật lộn cả buổi sáng, cuối cùng tôi cũng thấy thoải mái hơn một chút, sau khi ăn một ít lương khô thì đổi ca cho Rắn Độc đi nghỉ ngơi.
"
Cậu tên là Trường An?
"
Sau khi Rắn Độc ngủ say, Dư Thành Trạch đột nhiên đi tới.
Tôi cảnh giác liếc nhìn ông ta một cái: “Sao vậy, sao giáo sư Dư lại đột nhiên nhớ tới việc hỏi tên tôi?”
“Ha ha, tôi chỉ cảm thấy cậu rất có tiền đồ.”
Ông ta nói một câu có ý không rõ ràng, thấy tôi không có ý định trả lời, ông ta cũng không hỏi nữa, ngược lại nói muốn đi ra ngoài.
Tôi giật mình hỏi ông ta muốn đi đâu?
"
Đi bờ sông, làm sao thế, chẳng lẽ cậu cũng muốn đi cùng với tôi sao?
" Dư Thành Trạch cười nửa miệng nhìn tôi.
Tôi biết ông ta sẽ đi kiểm tra tình hình nên trong lòng không khỏi có chút lo lắng, nhưng tôi vẫn mỉm cười nói: “Vật lộn cả buổi sáng rồi, cho nên tôi cũng không muốn lại chạy đi nữa, cho nên ông tự mình đi đi."
Dư Thành Trạch có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì, chỉ đi ra ngoài.
Sau khi xác định Dư Thành Trạch đã đi xa thì tôi mới vỗ nhẹ lão Yên, tôi xuống tay cũng không có nặng, cho nên mới đi được nửa đường thì ông ấy đã tỉnh lại.
Sau khi tôi vỗ nhẹ ông ấy liền mở mắt:
"Ông ta đi rồi sao?”
“Ừ, chắc là đi xem tình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền