Chương 76: Gương Cổ Song Ngư
“Vết thương của cậu ta cũng sắp khỏi rồi, có thể đi được rồi chứ?”
Nghỉ ngơi tại chỗ ba bốn ngày, Dư Thành Trạch cuối cùng không chịu nổi nữa.
Sau khi lão Yên xác nhận Manh Hiệp quả thực không có vấn đề gì liền đồng ý yêu cầu của Dư Thành Trạch.
Mấy người chúng tôi thu dọn đồ đạc xong thì lúc này mới bắt đầu lên đường. Ban đầu chúng tôi vốn nghĩ đến việc đổ đầy nước trước khi rời đi, nhưng vừa nghĩ đến những con côn trùng đó thì chúng tôi cũng coi như thôi, cũng may là vẫn còn đủ nước để dùng, nếu uống tiết kiệm thì có thể cầm cự được cho đến khi tìm được nguồn nước tiếp theo.
Sau sự việc của Xích Mao, chúng tôi càng cảnh giác với Dư Thành Trạch hơn, chỉ là ông ta cũng không thèm quan tâm vẫn làm theo ý của mình, chỉ khi lộ trình đi bị chệch hướng thì mới phát biểu một chút ý kiến của mình.
"Còn bao lâu nữa?"
Tôi lau mồ hôi trên mặt, xung quanh vẫn là sa mạc mênh mông vô tận, điều này luôn mang đến cho tôi cảm giác tuyệt vọng dù có đi thế nào cũng không thoát ra được.
Lão Yên nhìn thoáng qua Dư Thành Trạch, sau đó lắc đầu: “Tôi không biết, theo lý thì chúng ta phải ở gần rồi mới đúng.”
Tôi gãi đầu bực bội, sau đó lại nhìn về phía Manh Hiệp ở một bên, hỏi xem liệu anh ta có thể kiên trì được không.
Mặc dù vết thương của anh ta đang hồi phục rất tốt, nhưng việc bôn ba nhiều ngày như vậy cũng không phải là chuyện tốt đối với một người đang bị thương.
Anh ta xua tay tỏ ý mình không sao, sau đó liếc nhìn xung quanh, rồi dùng giọng điệu có chút kỳ lạ nói anh ta cảm thấy tử khí ở xung quanh ngày càng nặng!
"Chắc là sắp đến rồi."
Nghe anh ta nói như vậy khiến tôi cảm thấy có chút bất an, nhưng lão Yên lại hưng phấn, sau khi nghe ông ấy giải thích xong, tôi mới biết được Manh Hiệp rất nhạy cảm với những thứ như cổ mộ, có thể cảm nhận được sự vật mà người bình thường không thể cảm nhận được.
Răng rắc...
Tôi đang đi rất bình thường, nhưng đột nhiên bản thân lại giẫm phải thứ gì đó và phát ra âm thanh chói tai. Tôi giật nảy mình rồi vội vàng nhảy sang một bên, chỉ thấy ở dưới lớp cát vàng mơ hồ có một xác chết.
"Đào ra xem thử đi.” Sắc mặt của lão Yên thay đổi, tôi cũng vội vàng đi tới rồi đào lớp cát vàng ra, lộ ra manh mối về thứ bên dưới.
Trên mặt đất có hai xác chết khô, đầu đã biến thành xương trắng, nhưng da thịt ở trên người vẫn còn đó, bên ngoài phủ lấy thứ gì đó giống như dịch nhầy, nhưng chất nhầy này đã khô và hòa lẫn với xác chết trông rất buồn nôn!
Khi tôi nhìn thấy xác chết này, phản ứng đầu tiên của tôi chính là bọn họ dường như bị thứ gì đó nuốt vào rồi lại phun ra...
Mặc dù suy nghĩ này thật vô lý nhưng tôi nghĩ điều đó không phải là không thể xảy ra ở sa mạc kỳ lạ này.
“Đây có phải là người mà ông đã phái ra trước đây không?” Nhìn thấy thần sắc của lão Yên như thế, tôi mở miệng hỏi một câu.
Ông ấy ừ một tiếng, nói trang phục ở trên người của xác chết này quả thực chính là của một nhóm tiên phong khác, trước đó ông ấy còn ôm hy vọng, nhưng hiện tại sau khi nhìn thấy tình trạng của hai thi thể này, đoán chừng những người khác cũng không còn sống.
"
Xác chết này quá kỳ lạ!
"
Rắn Độc ngồi xổm ở bên cạnh xác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền