ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 82. Gương Cổ Song Ngư

Chương 82: Gương Cổ Song Ngư

Lão Yên suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói tôi có thể đã bị thứ đó mê hoặc, sau đó còn hỏi tôi có chắc là ở trên người không có thứ gì kỳ lạ không?

“Thật sự có một cái.”

Tôi vội vàng lấy cái thứ màu đen trông giống như phân và nước tiểu ra, sau đó nói rõ nguồn gốc của nó: “Vốn tôi muốn cầm tới cho ông xem, nhưng sau đó lại quên mất.”

Lão Yên cũng biết vì sao tôi lại quên mất, trong lúc nhất không nói gì thêm, chỉ cầm lấy vật đó lên rồi lật tới lật lui kiểm tra, cuối cùng thất vọng nói mình không biết đây là gì.

“Chẳng lẽ là do thứ này giở trò quỷ sao?” Tôi cau mày, đột nhiên nghĩ tới buổi chiều tìm được thứ này, cộng thêm việc Dư Thành Trạch từng đi ra ngoài một chuyến, lúc trở về còn nghiêng mắt liếc nhìn tôi một cái.

Lúc đó tôi còn tưởng là mình nhìn nhầm, nhưng bây giờ xem ra rất có thể là ông ta đi xác định xem tôi có mang theo thứ này bên mình không!

Nghe tôi nói như vậy, lão Yên cũng cảm thấy có lý: “Thi thể của Xích Mao chính là do ông ta làm ra, thứ này cũng có thể là thủ đoạn của ông ta, còn về việc có phải hay không thì phải để ngày mai làm thí nghiệm rồi mới biết.

"

“Làm thí nghiệm thế nào?” Tôi hỏi.

Lão Yên nhét cái thứ trông giống phân và nước tiểu của động vật vào túi, sau khi vỗ nhẹ một cái nói: "

Thứ này không đơn giản, cho nên cứ để tôi cầm nó đi, để xem tối mai thế nào rồi nói tiếp.”

"Dư Thành Trạch đâu?"

Thấy ông ấy nói có lý thì tôi cũng không còn cảm thấy vướng mắc nữa, chỉ là sau khi nhìn thoáng qua thì lại phát hiện thiếu người.

Lão Yên bĩu môi hướng về phía lều:

"Ông ta không có đi ra ngoài."

Tôi cười lạnh một tiếng, xem ra Dư Thành Trạch muốn nhìn thấy toàn quân của chúng tôi bị diệt?

“Chúng ta cũng trở về thôi, cũng không thể để ông ta ngủ quá thoải mái được.” Tôi đứng dậy, đồng thời cũng kéo lão Yên đứng lên, sau đó để ông ấy đưa cái thứ trông giống như phân và nước tiểu động vật cho tôi.

"Cậu muốn làm gì?"

Lão Yên cảm thấy có chút kỳ quái.

Tôi cười hì hì nói “Cho dù có muốn thí nghiệm thì cũng không thể dùng ông làm vật thí nghiệm được.”

Lão Yên lo lắng sẽ bị phát hiện, nhưng tôi lại nhún vai tỏ ý không sao, nói là cho dù có bị phát hiện thì cũng không sao, hiện tại chỉ là giấy dán cửa sổ vẫn chưa bị xuyên thủng mà thôi.

"Vậy cũng được, nhưng ngày mai tất cả mọi người phải chú ý một chút!"

Lão Yên gật nhẹ đầu, xem như đồng ý với cách làm của tôi.

Chúng tôi đứng dậy đi về, bên kia Manh Hiệp cũng được Rắn Độc đỡ đi theo phía sau chúng tôi.

"Giáo sư Dư!"

Còn chưa bước vào trong lều thì tôi đã lớn tiếng hô một câu.

Tôi nhìn thấy trong lều có động tĩnh, tôi hừ nhẹ một tiếng, quả nhiên ông ta chưa hề ngủ.

Dư Thành Trạch từ bên trong lều trại bước ra, sau khi nhìn thấy bộ dáng này của chúng tôi thì cảm thấy có chút kỳ lạ:

"Các người bị làm sao vậy?"

"Giáo sư Dư không nghe thấy à?"

Tôi mở to mắt, giả vờ ngạc nhiên hỏi động tĩnh lớn vậy mà ông ta lại không nghe thấy?

Quả nhiên, khóe miệng Dư Thành Trạch giật giật, một lúc sau mới nói:

"Tôi ngủ say quá."

Tôi ồ một tiếng, sau đó đỡ lão Yên đi vào, nhưng khi đi ngang qua Dư Thành Trạch thì tôi lại ra vẻ khó chịu mà đụng ông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip