ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 81. Gương Cổ Song Ngư

Chương 81: Gương Cổ Song Ngư

Lão Yên đẩy tôi ra, mắt thấy tơ nhện sắp quấn lên người ông ấy, bản thân tôi còn chưa kịp lo lắng thì tơ nhện này dường như mọc ra con mắt, sau đó vòng qua người ông ấy rồi hướng thẳng tắp về phía tôi.

Tôi lộn nhào tránh thoát một đợt, sau đó rút con dao găm ở bên hông ra nhìn chằm chằm vào tơ nhện.

Cái thứ đồ chơi này vậy mà lại có mục tiêu!

Tôi biết suy đoán này là đúng, bởi vì rất nhiều lần những sợi tơ nhện đều cọ xát vào cơ thể của đám người lão Yên, nhưng lại không hề có ý định tấn công bọn họ.

"Trường An, có phải trên người của cậu có thứ gì đó không?"

Mắt thấy súng không có tác dụng gì với tơ nhện, lão Yên cũng rút dao găm ra rồi hét lớn về phía tôi.

Tôi lắc đầu: “Chúng ta đều có những thứ giống nhau, tôi…”

Nhưng vừa nói đến đây thì tôi đã ngừng lại, bởi vì ở chỗ của tôi thực sự có một thứ mà bọn họ không có, chính là thứ màu đen trông giống như phân và nước tiểu kia.

Lúc tôi cầm lấy thứ này vốn muốn nói với lão Yên, nhưng lúc đó ông ấy đã bị trúng chiêu, cộng thêm chuyện của rắn thủy tinh đã khiến tôi quên mất chuyện này.

Lão Yên thấy tôi sửng sốt, sau khi cắt đứt một mảnh tơ nhện xong thì chạy đến bên cạnh tôi, vỗ vào gáy tôi một cái: “Sao con người cậu cứ vào thời điểm mấu chốt lại luôn sững người vậy, ngại mình sống lâu à?”

Tôi đang định lấy cái thứ đó ra cho ông ấy xem thì tơ nhện lại quấn tới, tôi chợt khom người xuống, lão Yên nhanh chóng cắt đứt đám tơ nhện này, sau đó dùng chân đá tôi ra xa: “Cút ra xa một chút, nếu cậu không ở đây thì cái thứ này sẽ mất đi mục tiêu.

"

Tôi biết ông ấy nói không sai, cho nên tôi vừa chạy về phía lều vừa sờ vào trong túi của mình tìm cái thứ trông giống như phân và nước tiểu.

Cũng không biết là do tôi quá căng thẳng hay là do nó quá nhỏ, thế mà sờ mãi cũng không chạm tới được.

"

Rắn Độc, nhắm vào con mắt của nó!” Lão Yên hét lên.

Tôi nhìn lại thì thấy Mạnh Hiệp cũng đã buông súng, cầm loan đao đang đi chuyển ở trong đám tơ nhện, lão Yên phối hợp với anh ta tấn công những tơ nhện khác, trong lúc nhất thời chỉ còn Rắn Độc đang cầm súng ở trong tay.

Rắn Độc lắp đạn rồi ngắm vào mắt của con nhện.

Có lẽ là do động tác của Rắn Độc đã khiến con nhện cảm thấy nguy hiểm, cho nên tơ nhện vẫn luôn tìm tôi cư nhiên đều quấn tới chỗ của Rắn Độc.

Bọn họ không có chuẩn bị, cũng không kịp phản ứng, chỉ thấy cả người của Rắn Độc bị tơ nhện quấn lấy rồi té ngã trên đất.

“Rắn Độc!”

Tôi hét lên một tiếng, sau đó quay người chạy về.

Rắn Độc không hề hoảng sợ, anh ta dựa vào khẩu súng để trở mình, thậm chí còn để mặc cho con nhện kéo mình đi, trong khi họng súng đã chĩa thẳng vào mắt của con nhện.

Bùm!

Một viên đạn lao đi nhưng vì bị kéo lê trên mặt đất mà mất đi độ chính xác, chỉ trúng một chân của con nhện.

"Tiếp tục!"

Lão Yên hét lên, sau đó cầm dao găm lên rồi lao tới bên cạnh Rắn Độc, dùng sức cắt đứt tơ nhện.

Động tác của Manh Hiệp càng hung bạo hơn, anh ta chạy thẳng đến trước mặt con nhện, giơ loan đao lên và chặt đứt chân con nhện.

Có hai người bọn họ phối hợp, con nhện nhất thời buông lỏng cảnh giác, mà Rắn Độc cũng nhân cơ hội

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip