Chương 85: Gương Cổ Song Ngư
Vẻ mặt Dư Thành Trạch không thay đổi, chỉ tặc lưỡi rồi nói: “Ông có thể không uống.”
Lão Yên lại nhún vai nói: “Hiếm khi thấy giáo sư Dư tự mình xuống bếp, sao tôi có thể không cho mặt mũi được?”
Vừa dứt lời đã dẫn đầu bưng lấy chén nhấp từng ngụm một, chỉ là trước khi uống còn liếc nhìn tôi một cái.
Nghĩ đến thuốc mà Rắn Độc đã đưa cho tôi vào tối hôm qua, cùng với những lời lão Yên đã nói vừa rồi, nếu như tôi còn không hiểu ông ấy muốn làm gì thì tôi nên vứt bỏ cái bộ não này đi là vừa.
Cho nên sau khi nhìn thấy đám người lão Yên uống cháo xong liền ngã xuống, tôi cũng phối hợp ngã sang một bên, thậm chí vì để chân thật hơn, ngay cả chút cháo còn sót lại ở trong chén đang dính ở trên người tôi cũng không thèm để ý.
Sau khi giả vờ bất tỉnh, tôi cảm giác được Dư Thành Trạch đang đi dạo xung quanh chúng tôi, sau đó vỗ nhẹ vào mặt của tôi, bộ dạng đó như thể đang xác nhận xem chúng tôi có thực sự bất tỉnh không.
Mấy phút sau, có vẻ như ông ta đã cảm thấy yên tâm nên xoay người rời khỏi lều, ngay lúc tôi định mở mắt hỏi lão Yên đến cùng là muốn làm trò gì thì lại nghe thấy bên người truyền đến một giọng nói rất nhỏ: “Đừng cử động!”
Động tác mở mắt của tôi lập tức dừng lại, cùng lúc đó, tôi lại nghe thấy tiếng lều bị xốc lên lần nữa, hiển nhiên là Dư Thành Trạch đã quay lại.
Tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, may mà có lão Yên nhắc nhở, nếu không lúc này đã bị bắt tại trận rồi!
Lần này Dư Thành Trạch không ở lại lâu, chỉ một hai phút sau đã đi ra ngoài, chỉ là lần này tôi không dám liều lĩnh nữa, ngay cả khi ông ta đã rời đi thì tôi vẫn nhắm chặt mắt, đợi khoảng mười phút sau mới nghe thấy tiếng lão Yên nói có thể đứng dậy được rồi.
"Lão Yên..."
"Hiện tại đừng hỏi, đuổi theo trước đã."
Tôi mở miệng định hỏi gì đó, nhưng lão Yên đã trực tiếp ngắt lời tôi và nhanh chóng đeo ba lô lên, cũng may là đêm qua chúng tôi đã thu dọn xong hành lý, bây giờ không cần lãng phí thời gian nữa.
Dư Thành Trạch mới đi được mười phút, cho nên chúng tôi rất nhanh đã đuổi kịp ông ta, nhưng để ông ta không phát hiện ra, chúng tôi chỉ bám sát phía sau ở một khoảng cách khá xa, miễn là có thể nhìn thấy bóng lưng của ông ta là được.
Sau khi đuổi kịp Dư Thành Trạch, tôi nóng lòng hỏi lão Yên định làm gì.
Lão Yên liếc mắt nhìn Dư Thành Trạch ở phía trước: “Ông ta không muốn cùng chúng ta đi đến cổ quốc Trường Dạ.”
“Nếu không muốn, vậy trước đó tại sao ông ta lại chủ động tới tìm chúng ta, nếu ông ta không tự mình đến, chúng ta cũng không thể tìm được ông ta mà?” Tôi có chút khó hiểu.
Lão Yên cười lạnh một tiếng, sau đó nói trong khoảng thời gian này ông ấy vẫn luôn nghĩ tới chuyện vì sao Tiểu Ngũ lại chết, mãi sau này mới hiểu được, thay vì nói Dư Thành Trạch muốn dùng đám quái vật này dọa chúng tôi rút lui, không bằng nói ông ta đang dùng mạng sống của đám người chúng tôi để hiến tế cho đám quái vật này.
"Có ý gì?"
Không chỉ có tôi, mà ngay cả Manh Hiệp ở một bên cũng có chút mờ mịt.
Sắc mặt lão Yên ngưng trọng, chậm rãi nói:
"Không phải tôi chưa từng tiến vào sa mạc, nhưng các cậu không cảm thấy dọc đường này đã xuất hiện quá nhiều thứ sao?"
Rắn Độc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền