ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 86. Gương Cổ Song Ngư

Chương 86: Gương Cổ Song Ngư

Lão Yên cười lạnh nói: “Không có khả năng này, cho dù Dư Thành Trạch không phải con người thì cũng không có khả năng thông thiên, mà phía chúng ta lại có tận bốn người, cho nên ông ta căn bản không thể đối phó hết được. Về phần thuốc...”

"Đây là phương pháp đơn giản nhất, về phần tại sao tôi lại biết ông ta định dùng thuốc gì, bởi vì lúc ông ta được cứu thì đã bị chúng tôi kiểm tra hết mọi thứ ở trên người rồi, cho nên nếu như ông ta nhất định phải ra tay trên đoạn đường này, mà trên đoạn đường này có thứ gì có thể làm thuốc độc, Rắn Độc là người nắm rõ nhất.”

Lão Yên cười hì hì vỗ nhẹ lên bả vai của Rắn Độc, mà người này cũng cười nhẹ một tiếng, hiển nhiên là rất tự hào về bản lĩnh của mình.

"

Tôi nghi ngờ Tiểu Ngũ đã phát hiện ra việc này.” Lão Yên hút một hơi thuốc, khẽ thở dài:

"Có thể đêm đó cậu ta đã vô tình phá vỡ quỷ kế của Dư Thành Trạch, cho nên mới bị diệt khẩu!”

Sắc mặt chúng tôi không mấy tốt, chúng tôi cảm thấy buồn bực và tức giận khi nghĩ tới những người đã hy sinh đều trở thành đá lát đường cho Dư Thành Trạch.

Lão Yên cũng cảm thấy khó chịu, ông ấy tức giận giẫm tàn thuốc vào trong cát: “Lần này chúng ta nhất định phải tiến vào cổ quốc, nhất định phải biết rõ ông ta là thứ gì, đồng thời mang bảo vật ở bên trong cổ quốc ra ngoài giao cho quốc gia."

"Vâng!"

Chúng tôi đồng thanh đáp, sau đó tiếp tục đi theo Dư Thành Trạch.

Không biết có phải là do ông ta tự tin vào thuốc của mình không, chỉ lo đi đường, tốc độ cũng rất nhanh, thậm chí còn không thèm để ý đến chúng tôi có đang đi theo phía sau không, mà điều này đối với chúng tôi chắc chắn là chuyện tốt.

Nhưng đúng như lời lão Yên nói, suốt dọc đường đi theo Dư Thành Trạch, chúng tôi không còn gặp phải thứ gì đáng sợ nữa, bình yên đến mức khiến tôi cảm thấy không chân thật.

Chúng tôi đi theo Dư Thành Trạch suốt hai ngày, đến tối ngày thứ hai, ông ta đã dừng lại ở một chỗ rộng lớn trong sa mạc, bốn phía không có thảm thực vật nào.

Sau đó ông ta lấy từ trong ngực ra một vật trông giống như cây gậy rồi đo đạc cái gì đó trên mặt đất, cứ mỗi hai mươi - ba mươi mét lại thả một thứ gì đó xuống.

Sau khi cứ thả như vậy khoảng bảy tám lần thì dừng lại, tiếp đó là đi đến giữa vòng tròn được làm từ những thứ này rồi cứa đứt tay mình, nhỏ từng giọt máu xuống cát rồi bắt đầu di chuyển.

Tôi không thể diễn tả được động tác của ông ta, bộ dạng đó trông giống như một điệu múa, nhưng càng giống một số điệu múa nghi lễ của các dân tộc thiểu số hơn, trông rất quỷ dị.

Ông ta nhảy rất nghiêm túc, cho dù có cách rất xa thì tôi vẫn có thể nhìn thấy được sự thành kính ở trên gương mặt của ông ta!

Ông ta đã nhảy điệu nhảy này trong nửa giờ, rồi quỳ xuống về phía mặt trời lặn, đầu chạm vào cát không nhúc nhích.

Theo động tác của ông ta, tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời này cũng không có cách nào quên được.

Tôi nhìn thấy một cung điện nguy nga đang dần nhô lên từ bãi cát vàng với tiếng xiềng xích lạch cạch, phía sau là cảnh mặt trời lặn đang chậm rãi lặn xuống.

Sự đối lập của hai thứ này khiến tôi cảm thấy cung điện này được sinh ra từ mặt trời...

*****

Cung điện này cao ít

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip