Chương 87: Gương Cổ Song Ngư
“Cách cục của nơi này cũng quá kỳ lạ rồi.” Tôi gật nhẹ đầu.
Trong cung điện không hề tối tăm dường như toàn bộ ánh sáng đều đến từ những ngôi nhà ở hai bên đường. Tôi đi tới nhìn thoáng qua thì thấy phía trên những ngôi nhà này đều được khảm rất nhiều đá Nguyệt Quang và đang phát ra ánh sáng màu xanh lam nhạt, chiếu rọi toàn bộ cung điện trong giống như mộng ảo.
Không thể không nói, cổ quốc Trường Dạ này giàu có thật đấy...
Lão Yên cũng đi theo, sau khi chạm vào đá Nguyệt Quang thì cảm thán một câu: “Quả nhiên là như vậy.”
“Hả?” Tôi hỏi lại.
Lão Yên vừa chạm vào đá Nguyệt Quang vừa quan sát con đường rộng lớn không biết dẫn đến nơi nào: “Dựa theo truyền thuyết được ghi chép lại, sở dĩ quốc gia nhỏ bé ở Tây Vực này được gọi là cổ quốc Trường Dạ là vì người dân ở nơi đây quanh năm sống trong bóng tối, ánh sáng của bọn họ đến từ ánh trăng, hiện giờ xem ra là đang nói đến những viên đá Nguyệt Quang này.
"
Tôi liếc mắt nhìn lão Yên lộ ra sự nghi ngờ sâu sắc về mấy thứ “truyền thuyết ghi chép” này. Theo lời ông ấy từng nói, cổ quốc Trường Dạ chỉ mới xuất hiện cách đây 5 năm, có rất ít thông tin được truyền ra ngoài, vậy nên ông ấy đã nghe được truyền thuyết này từ đâu?
Lão Yên thấy tôi không tin thì cũng không có giải thích, chỉ kêu chúng tôi đuổi theo.
“Con đường này dẫn tới đâu?” Tôi hỏi.
Lão Yên nói: "
Chắc dẫn tới chính điện. Chỗ chúng ta đang đứng bây giờ chỉ là lối vào cổ quốc Trường Dạ, tương đương với cổng thành mà thôi."
"Dư Thành Trạch biến mất rồi.
"
Manh Hiệp đột nhiên nói ra một câu khiến chúng tôi sửng sốt, kể từ lúc chúng tôi tiến vào cung điện cho đến bây giờ cũng không nhìn thấy bóng dáng của Dư Thành Trạch.
Theo lý mà nói, khoảng thời gian mà ông ta đến đây cũng không sớm hơn chúng tôi bao nhiêu, nếu ông ta đi trên con đường này thì không có lý do gì mà chúng tôi không nhìn thấy ông ta.
Tôi nhìn những ngôi nhà ở hai bên đường rồi nói: “Liệu ông ta có đi vào một ngôi nhà trong số đó không?”
"
Không đâu, tôi vừa mới thử xong, những căn nhà này không mở được.
" Rắn Độc vẫn luôn yên lặng kể từ lúc tiến vào lại đột nhiên lên tiếng.
Tôi không tin tưởng lắm, cho nên đã tự mình đẩy một cánh cửa ở bên cạnh ra, sau đó mới phát hiện những cánh cửa này thực sự không thể mở ra được. Hơn nữa nhìn bộ dạng này hẳn là từ khi nó được xây dựng thì chưa từng nghĩ tới việc để cho người ở, bởi vì mặc dù thứ này được xây dựng giống như một cánh cửa, nhưng những cánh cửa này thực sự đã bị bịt kín.
"
Xây những ngôi nhà bịt kín này để làm gì chứ?
" Tôi có chút không hiểu, bởi vì đây được coi là cấm kỵ trong phong thủy, chỉ có âm trạch(*) mới xây cửa bị bịt kín như thế.
(*) Âm trạch: nhà cho người chết
Lão Yên cười quỷ dị, nói rằng đây có thể là nơi dành cho người chết ở.
Tôi bị nụ cười của ông ấy làm cho rùng mình, nghĩ đến thứ ở bên trong căn nhà này có thể là người đã chết hàng ngàn năm, khiến tôi vội vàng thu tay lại.
Bị mất dấu làm chúng tôi không còn quan tâm đến việc Dư Thành Trạch đang ở đâu, dù sao chúng tôi cũng đã đến được cổ quốc, cũng không cần phải ở cùng một chỗ với ông ta nữa, chỉ cần cẩn thận để không rơi vào bẫy của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền