ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 90. Gương Cổ Song Ngư

Chương 90: Gương Cổ Song Ngư

Sau khi Rắn Độc tiến vào cũng không xuất hiện điều gì khác thường, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi cũng nhấc chân bước vào ánh sáng vàng, chỉ là lúc đi vào thì cảm thấy tò mò, cho nên tôi đã quay đầu nhìn lại.

Nhưng vừa nhìn một cái đã kinh hãi đến mức suýt chút nữa rớt cả tròng mắt xuống: Ngay khi vừa tiến vào, vậy mà tôi lại nhìn thấy Dư Thành Trạch đã lâu không thấy đang đứng ở phía sau lưng chúng tôi, trên mặt của ông ta còn nở một nụ cười quỷ dị nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

"Trường An, cậu đang nhìn gì vậy?” Lão Yên vỗ nhẹ vào bả vai của tôi.

Tôi vội vàng chỉ tay về phía bên ngoài ánh sáng vàng rồi nói: "

Dư Thành Trạch...

"

Sau đó tôi lập tức sửng sốt, bởi vì nơi đó hoàn toàn không có bóng dáng của Dư Thành Trạch, nhưng từ góc rẽ đi tới cũng chỉ có một lối đi này, cho nên trong thời gian ngắn như thế thì ông ta có thể trốn đến nơi nào?

"

Cậu chắc chắn mình không có nhìn lầm chứ?

" Lão Yên nhìn lại phía sau, sau khi không nhìn thấy gì thì hỏi một câu.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Tôi dụi dụi mắt, vì không chắc chắn nên lắc đầu: “Có lẽ là tôi nhìn nhầm rồi…”

Dù sao tôi cũng chỉ nhìn thoáng qua mà thôi, nói không chừng là do cái tên Dư Thành Trạch này đã gây ra ảnh hưởng quá lớn đối với tôi, nhưng tôi vẫn âm thầm để mắt tới.

“Đi thôi.” Chúng tôi lại nhìn về phía sau, sau khi xác nhận thật sự không có bóng dáng của Dư Thành Trạch thì mới không để ý tới nữa.

Manh Hiệp và Rắn Độc ở phía trước đã bắt đầu đi loanh quanh ở trong cung điện, còn tôi và lão Yên cũng vội vàng đi theo.

“Những thứ ở đây còn mới quá!” Tôi chạm vào hai bức tượng chiến binh đứng trước cửa cung điện thốt lên đầy kinh ngạc.

Mặc dù đã trải qua hàng nghìn năm, nhưng những bức tượng này trông như thể mới vừa được điêu khắc vậy, giống như chưa từng trải qua gió mưa mài dũa.

Nhưng khi nghĩ tới việc tòa cổ quốc này quanh năm bị chôn vùi ở dưới lòng đất thì tôi lại cảm thấy bình thường trở lại, nếu như bị chôn vùi ở những nơi khác có lẽ sẽ bị mạch nước ngầm ảnh hưởng, nhưng ở trong vùng sa mạc này thì xác suất của nó lại vô cùng nhỏ.

Sau khi lão Yên tiến vào cung điện đã lấy máy ảnh ra, sau đó chụp một bức ảnh.

"

Có thể nhìn ra gì không?

" Tôi đi đến bên cạnh ông ấy hỏi.

Lão Yên cũng không ngẩng đầu lên nói: “Tạm thời không nhìn ra điều gì, nhưng một khi những thứ này được truyền ra ngoài, nhất định sẽ gây chấn động lịch sử thế giới!”

*****

Tôi nhún vai, đây là đương nhiên, một tòa cổ quốc đã có hàng nghìn năm tuổi, có lẽ ngay cả một viên gạch ở trong đây cũng là báu vật.

Thấy ông ấy trầm mê chụp ảnh nên tôi cũng không làm phiền ông ấy nữa, cứ thoải mái đi loanh quanh ở bên trong cung điện.

Nhưng lúc đi được vài vòng thì tôi cảm thấy có gì đó không đúng, cho nên vội hỏi lão Yên có cảm thấy cung điện này hình như đang di chuyển không?

"

Di chuyển?

"

Lão Yên lặp lại, sau đó lắc đầu nói ông ấy không có chú ý tới.

Tôi lại dụi mắt, chẳng lẽ bản thân nhìn nhầm rồi sao?

"

Cậu không có nhìn lầm đâu, đúng là nó đang chuyển động.

" Rắn Độc nhích lại gần, sau đó chỉ tay vào lối đi: "

Cánh cửa đã bị dịch chuyển vài centimet.

"

Lời nói của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip