Chương 91: Gương Cổ Song Ngư
Nhưng Manh Hiệp không có dừng lại ngay, sau khi ngâm nga thêm hai giai điệu nữa thì mới dừng lại, sau đó nghi hoặc hỏi lão Yên làm sao vậy?
Lão Yên sắc mặt âm trầm nhưng không nói gì, chỉ làm ra động tác yêu cầu chúng ta tránh xa bức tượng kia.
Vốn tôi đã đứng cách bức tượng rất xa nên không có vấn đề gì, chỉ cảm thấy lão Yên gấp gáp đến mức hồ đồ rồi, còn Manh Hiệp thì hoàn toàn không nhìn thấy động tác tay của ông ấy.
Thế là tôi đã lên tiếng nhắc nhở Manh Hiệp, sau đó anh ta lộ ra vẻ kỳ quái và lùi lại phía sau hai bước.
Lão Yên tiến lên kéo anh ta lại, mang theo chúng tôi tụ họp lại ở lối vào cung điện, sau đó lau mồ hôi ở trên trán rồi nói:
"Đó là linh khúc."
"Linh khúc?"
Tôi ngơ ngác nhìn về phía lão Yên.
Ông ấy ừ một tiếng, nói là nếu không phải nhờ có Manh Hiệp phát hiện ra thì ông ấy cũng đã bỏ qua âm thanh này, nghe nói linh khúc là giai điệu đưa tang ở cổ quốc Trường Dạ này, người nghe thấy giai điệu này sẽ không tự chủ được mà ngâm nga thành lời, một khi ngâm nga xong giai điệu của bài này thì người đó sẽ chết.
Tôi hỏi ông ấy có thực sự tà môn đến thế không?
Nhưng lão Yên lại lắc đầu nói mình cũng không biết, chỉ biết lúc cổ quốc Trường Dạ đưa tang, mọi người đều nhét một thứ gì đó vào trong tai, chính là vì sợ nghe được linh khúc.
Nói xong, ông ấy còn chỉ vào bức tường mà mình vừa mới nghiên cứu, nói là ở nơi đó có một bức tranh liên quan đến việc đưa tang, đúng là giống hệt như trong truyền thuyết.
Rắn Độc lại tỏ ra không đồng tình nói:
"Nếu đã như vậy, tại sao bọn họ không tấu linh khúc luôn đi, như vậy chẳng phải là xong rồi sao?"
Manh Hiệp và tôi cũng có phản ứng tương tự, nếu đã là một giai điệu không may, vậy tại sao bọn họ còn muốn dùng làm bài hát đưa tang chứ? Nếu chẳng may có người vô tình nghe được, không phải sẽ mất mạng sao?
Lão Yên liếc nhìn chúng tôi, sắc mặt có chút cổ quái: “Nghe nói đoạn linh khúc này không phải do bọn họ diễn tấu, mà là khi có người chết rồi, bản nhạc này tự nhiên sẽ xuất hiện trong tang lễ…”
Thấy ông ấy càng nói càng tà ma, tôi vội vàng xua tay ý bảo ông ấy đừng nói nữa, bởi vì kiểu nói này của ông ấy khiến tôi có cảm giác tòa cung điện này giống như một ngôi mộ vậy.
Lão Yên bất lực mà liếc mắt nhìn tôi, sau đó thở dài một hơi rồi nói toàn bộ cổ quốc Trường Dạ hiện tại chính là một lăng mộ cỡ lớn, cung điện này trông không khác gì mộ địa.
"Nhưng cũng đừng suy nghĩ gì nhiều, nếu dùng ánh mắt hiện tại đi dò xét bản nhạc này, rất có thể là đang gợi ý tâm lý.” Lão Yên cười nói.
Sau đó lão Yên lại dặn Manh Hiệp cẩn thận một chút, dù sao chúng tôi cũng không nghe được linh khúc, chỉ có thính giác nhạy bén của anh ta mới có thể nghe được đoạn linh khúc này.
Manh Hiệp gật nhẹ đầu: "
Nhưng bức tượng đó chắc chắn có chỗ kỳ lạ. Hay là chúng ta mau đến đó xem đi?
"
Tôi quay đầu nhìn vào lối đi, sau đó nói nếu muốn nhìn thì cũng được, nhưng thời gian còn lại của chúng ta không còn nhiều, bởi vì tốc độ di chuyển của lối đi này dường như càng lúc càng nhanh.
Lão Yên cũng nhìn thoáng qua một cái, sau đó cắn răng nói: “Không bằng đi xem thử một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền