ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 92. Gương Cổ Song Ngư

Chương 92: Gương Cổ Song Ngư

Phía sau lưng bọn họ là một mảnh hư vô, còn bọn họ thì vừa lùi lại về sau vừa vươn tay muốn kéo tôi theo.

Tôi chậm rãi đi về phía bọn họ, trong lúc nhất thời không biết đây là thực hay là mơ, chỉ cảm thấy bộ dáng của bọn họ trông rất chân thật.

"Trường An, đi với tôi."

Đội trưởng Trần hiền từ nhìn tôi và đưa tay về phía tôi.

Tôi cũng đưa tay ra và từ từ nắm lấy tay của ông ấy.

Ngay khi tay của chúng tôi sắp chạm vào nhau, đội trưởng Trần mỉm cười:

"Trường An, nhanh lên."

Nhưng tôi bất chợt nắm tay lại thành quyền, sau đó cảnh giác nhìn chằm chằm vào đội trưởng Trần ở trước mặt: “Ông là ai?

"

Đội trưởng Trần rất ít khi cười đùa nói chuyện với tôi như vậy, phần lớn thời gian đều mắng tôi là đồ ranh con, càng nhiều hơn chính là giống như một người cha nghiêm khắc, nhưng vị đội trưởng Trần của lúc này lại rất hòa ái, quá mức không hài hòa rồi.

Đội trưởng Trần mở to mắt: “Ranh con, sao nhanh như vậy lại không nhớ ra tôi rồi?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đội trưởng Trần này nhìn chân thật hơn nhiều rồi.

Thế là tôi gãi đầu, nói không phải là mình đang mơ chứ?

Lời này vừa nói ra khỏi miệng đã làm tôi choáng váng, trong đầu cũng lập tức lóe lên một ý niệm, đội trưởng Trần không phải đã chết rồi sao?

Nhưng ngay khi ý niệm này xuất hiện thì tôi không thể nhớ được đội trưởng Trần đã chết khi nào.

Tôi lại đưa tay ra lần nữa, sau đó nắm chặt lấy bàn tay của đội trưởng Trần, muốn đi theo ông ấy về phía khoảng không kia.

Mà trong mắt của mấy người Mắt Ưng ở bên cạnh cũng chứa đầy ý cười nhìn về phía tôi, đặc biệt là Bé Sữa vẫn là dáng vẻ luôn bám dính lấy tôi.

Bang bang bang bang!

Ngay tại lúc tôi vừa định bước vào khoảng không thì nghe thấy tiếng súng nổ, khiến tôi không kịp phản ứng và không rõ tại sao trong một hoàn cảnh hài hòa như vậy lại có tiếng súng.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, sắc mặt của đám người đội trưởng Trần lại đột nhiên thay đổi, đội trưởng Trần đột nhiên buông tay tôi ra, sau đó chậm rãi bước đi.

"

Chú Trần!

"

Tôi hét lên một tiếng, sau đó cứ thế trơ mắt nhìn chú ấy biến mất, khiến lòng tôi cảm thấy hoảng sợ.

"

Kêu, kêu cái gì mà kêu?

" Một giọng nói giận dữ vang lên: “Ông đây đã bảo cậu có chuyện gì khác thường thì nhớ chạy ngược trở về, sao cậu cứ nghe vào tai này là lọt qua tai kia vậy?"

Tôi ngơ ngác nhìn lão Yên, trong thời gian ngắn có chút không biết rõ tình huống, còn ông ấy thì lập tức nắm chặt lấy lỗ tai của mình, sau đó nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn tôi, bộ dạng đó như thể muốn nuốt chửng tôi luôn vậy.

Lúc này tôi mới từ từ tỉnh táo lại, sau khi nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh khác hẳn lúc trước thì tôi mới vội hỏi chuyện gì đã xảy ra?

****

Lão Yên hờn dỗi không muốn nói chuyện với tôi, giọng điệu của Rắn Độc ở một bên cũng không tốt: “Lúc lối đi sắp sửa biến mất, tôi đã gọi hai người trở về, nhưng ai biết cậu lại lao về phía bức tượng như bị quỷ ám vậy, lão Yên một mình không giữ được cậu nên chúng tôi đều chạy tới, nhưng bức tượng kia hóa ra là một cơ chế lật lên, vừa mới đụng vô đã lọt vào nơi quỷ quái này rồi.

"

Nghe Rắn Độc nói như thế, lão Yên giận dữ hừ một tiếng: "

Cậu còn cho cậu ta thể diện nữa à.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip