ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 94. Gương Cổ Song Ngư

Chương 94: Gương Cổ Song Ngư

Tôi chỉ vào một chỗ ở trên ảnh chụp, sau đó cảm thấy trong đầu lướt qua hàng ngàn hàng vạn ý nghĩ, nhưng lại không thể nắm bắt được một cái nào.

Lão Yên cũng không rõ ràng cho lắm:

"Không rõ. Xem ra chúng ta phải đánh giá lại lần nữa xem ông ta muốn làm gì mới được."

Trước đó chúng tôi cho rằng ông ta chỉ đơn giản là đang cố gắng tìm kiếm cổ quốc Trường Dạ, nhưng hiện tại xem ra cũng không hẳn là vậy.

Lão Yên nhét lại bức ảnh vào trong ngực:

"Xem ra chỉ khi tìm được Dư Thành Trạch thì chúng ta mới có thể biết được chân tướng, cũng không thể cứ để ông ta dắt mũi dẫn đi như thế được."

Tôi hỏi lão Yên bây giờ nên làm gì?

Ông ấy chỉ vào nơi chúng tôi đang đứng và nói rằng chúng tôi phải tìm lối ra trước, sau đó lại nghĩ cách vòng đến nơi chúng tôi vừa mới bước vào.

"Nếu như trước đó cậu không nhìn lầm, vậy thì Dư Thành Trạch chắc chắn vẫn luôn đi theo phía sau chúng ta, chỉ khi vòng ra phía sau thì mới có thể bắt được ông ta!” Lão Yên làm ra động tác nắm tay, tựa như Dư Thành Trạch đã ở ngay trước mặt.

Manh Hiệp gật nhẹ đầu: “Đúng vậy, mọi người nghỉ ngơi trước đi, chuyện tìm lối ra cứ giao cho tôi.”

“Anh làm được không?” Tôi có chút lo lắng, dù sao anh ta cũng không nhìn thấy gì.

Lão Yên cười một cái rồi nói chính vì cậu ta không nhìn thấy gì cho nên chuyện này giao cho cậu ta sẽ đáng tin cậy hơn, bởi vì một khi có chỗ nào kỳ lạ đều bị anh ta chạm đến, không giống những người dùng mắt để nhìn như chúng ta thường sẽ bị thị giác đánh lừa.

Tôi biểu thị đã hiểu, chẳng qua vẫn cảm thấy cùng nhau tìm kiếm sẽ nhanh hơn một chút, cho nên muốn đến giúp đỡ mà thôi.

Lão Yên ngăn tôi lại, sau đó nói điều chúng tôi phải làm bây giờ chính là không nên làm phiền Manh Hiệp, cứ để anh ta ở trong một môi trường yên tĩnh mới là chuyện tốt.

Nếu ông ấy đã nói như vậy, tôi cũng không tiện kiên trì nữa, chỉ có thể ngồi ở một bên nhìn Manh Hiệp đi loanh quanh.

Manh Hiệp nhìn như không có mục đích gì, có khi gõ vào tường, có khi lại nằm dưới đất nghe gì đó, thậm chí tôi còn thấy anh ta đứng bất động khoảng năm sáu phút.

"

Anh ta đang làm gì vậy?

" Tôi thực sự nhịn không được nên đã nhỏ giọng hỏi lão Yên.

Lão Yên ra dấu im lặng, kêu tôi im lặng quan sát.

Tôi kìm nén sự tò mò ở trong lòng lại, vẫn không khỏi cảm thấy có chút lo lắng, nhưng cũng không thể thúc giục Manh Hiệp được, nên chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Sau khi đi một lượt hết toàn bộ tầng hầm, anh ta mới chậm rãi bước đi thong thả trở về rồi nói: “Tình huống có chút phức tạp.”

“Phức tạp thế nào?”

Lão Yên cau mày: “Chẳng lẽ không có lối ra sao?”

Manh Hiệp lắc lắc đầu nói: “Không, có rất nhiều lối ra.”

“Rất nhiều?” Vẻ mặt của lão Yên càng trở nên kỳ lạ.

*****

Manh Hiệp ừ một tiếng, sau đó chỉ vào xung quanh rồi nói, theo quan sát của anh ta, ít nhất có đến bảy lối ra, nhưng đằng sau mỗi lối ra đều có huyền cơ, mà anh ta lại không có cách nào phán đoán lối ra nào là đúng.

"

Có tận bảy cái sao?

" Tôi nhìn quanh, nơi này không lớn, nếu có bảy lối ra thì có nghĩa là khắp nơi đều có sự sống, đồng thời cũng có nguy hiểm ở khắp mọi nơi.

Manh Hiệp gật nhẹ đầu rồi chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip