Chương 95: Gương Cổ Song Ngư
Lão Yên cười nói, nếu có hứng thú thì chờ đến khi ra ngoài tôi có thể tìm Manh Hiệp học.
"Có thật không?"
Phải biết là trên tay của mỗi người đều có một số bản lĩnh giữ nhà, bình thường sẽ không truyền cho người khác, sở dĩ lão Yên có thể học được có lẽ là do địa vị của ông ấy tương đối cao.
Nhưng lão Yên lại xem thường nói: “Sao lại không thể học chứ? Manh Hiệp không còn trẻ nữa, nhất định phải có người học được tay nghề của cậu ta, nếu không…”
Nói đến đây, lão Yên không nói thêm gì nữa, chỉ nói nếu sau này tôi muốn học thì đến tìm Manh Hiệp là được, anh ta nhất định sẽ rất tình nguyện dạy dỗ.
Nhưng tôi lại nghe hiểu ý của ông ấy, đơn giản là vì nếu chẳng may Manh Hiệp xảy ra chuyện gì thì tay nghề này của anh ta sẽ bị đứt đoạn, nhưng nói ra điều này vào lúc này thì đúng là không may, cho nên ông ấy mới không nói thêm gì nữa.
Ngay lúc chúng tôi đang nghiên cứu kỹ năng của Manh Hiệp thì anh ta đột nhiên quay đầu lại, sau đó nghiêm túc nói:
"Sắp mở ra rồi, cho nên mọi người đứng ra xa một chút đi.”
"
Ừ, cậu cũng cẩn thận một chút.
" Lão Yên kéo tôi lui về phía sau, đồng thời lộ ra vẻ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào động tác ở trên tay của Manh Hiệp.
Chỉ thấy sau khi Manh Hiệp thu dọn đồ đạc xong thì dán lỗ tai lên vách tường, sau đó co ngón tay gõ đều lên những viên gạch cách mình nửa sải tay theo một quy luật nhất định: dong, dong dong dong, dong…
Cùm cụp…
Bỗng có tiếng ổ khóa đồng được mở ra truyền đến, Manh Hiệp quay người né sang một bên như một con diều hâu, đồng thời ở ngay chỗ mà anh ta từng đứng lóe lên một ngọn giáo, mũi giáo sắc bén tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, nếu không phải động tác của Manh Hiệp nhanh thì có lẽ lúc này anh ta đã bị xuyên thủng rồi.
Bên cạnh ngọn giáo có một cánh cửa rộng hai ba mét, tối tăm đến mức không biết dẫn đi đâu.
Chúng tôi đợi rất lâu thì vẫn không thấy có cơ quan nào khác, sau đó lập tức cảm thấy có chút kỳ lạ.
“Còn gì nữa không?” Lão Yên hỏi.
Manh Hiệp cũng thấy kỳ lạ, theo lý mà nói, lẽ ra không thể chỉ có ngần ấy cơ quan mới đúng.
Anh ta chậm rãi bước về phía cửa, sau đó nghiêng lỗ tai lắng nghe một lúc lâu rồi cau mày nói: “Hết rồi, đi vào thôi.”
Bộ dáng này của anh ta khiến tôi cảm thấy có chút bất an nên vội hỏi anh ta không phải đã nói nơi này có nguy cơ bốn phía sao?
"
Không rõ nữa, mọi người có nhìn thấy chỗ nào kỳ lạ không?
" Manh Hiệp lắc đầu.
Tất nhiên là chúng tôi không nhìn thấy được, dù sao nơi đó đen sì một mảnh.
Lão Yên bật đèn pin lên rồi chiếu vào bên trong, sau đó lẩm bẩm một câu: "
Tại sao nơi này trông giống lối đi trong mộ vậy?
"
Tôi nhìn thoáng qua thì biết ông ấy nói không sai, tuy sự khác biệt giữa lối đi thông thường và lối đi trong mộ cũng không quá lớn, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra.
Bởi vì bất kể vật liệu gì được sử dụng hay là quy mô lớn nhỏ, lối đi trong mộ đều có chỗ khác với lối đi thông thường.
Lối đi trước mắt cao khoảng năm sáu mét, hai bên được đánh bóng rất trơn tru, nhưng không khó để nhận ra trên những bức tường này vẫn còn có một số thứ kỳ lạ, chắc là dùng để thiết trí cơ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền