ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Bảo Tàng Sơn Hải

Chương 99. Gương Cổ Song Ngư

Chương 99: Gương Cổ Song Ngư

“Hẳn là một loại thiên táng rồi.” Lão Yên lật cát ra, sau đó ngẫu nhiên rút ra một đoạn xương, đồng thời phát hiện ra chúng đã được nối lại thành một khối.

Tôi ngẩng đầu nhìn phía trên, sau đó nói cổ quốc Trường Dạ này cũng thật kỳ lạ rồi, phía sau lăng mộ của nữ vương còn có một ngôi mộ tập thể, chẳng lẽ không sợ sau khi thần dân sắp chết rơi xuống chất đống ở nơi này gây nên thi biến sao?

"Cậu mau nhìn đi, sao khu vực này lại có nhiều xương trẻ em vậy?” Lão Yên gọi tôi một tiếng, mà tôi cũng tới gần xem thử, sau đó nhìn thấy một mảnh khu vực ở ngay dưới chân ông ấy chất đầy xương trẻ em, nhìn khung xương nhỏ này thì có lẽ là mới ra đời, đứa lớn nhất cũng chỉ là một đứa trẻ cỡ hai hoặc ba tuổi.

Tôi cau mày không nói gì, nhiều xương cốt của đứa trẻ như vậy chỉ có thể khiến tôi nghĩ đến một loại khả năng - tế lễ!

Trong thời cổ đại cũng có rất nhiều quốc gia đã sử dụng trẻ em làm vật hiến tế, nhưng việc sử dụng nhiều trẻ em để hiến tế như vậy thì từ xưa đến nay đều chưa từng nghe thấy.

Hồng hộc…

Chúng tôi ở phía bên này đang chú ý đến xương cốt của những đứa trẻ thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hít thở rất nhỏ.

Tôi lập tức im lặng rồi ra hiệu cho lão Yên, ông ấy cũng khẽ gật đầu, sau đó chỉ sang một bên, nhẹ giọng nói: “Tôi vừa để ý ở đó có cầu thang, chúng ta đi từ chỗ đó đi.”

Tôi ừ một tiếng, sau đó nhẹ chân nhẹ tay đi với ông ấy đến cầu thang.

Tiếng hít thở càng ngày càng gần, lòng bàn tay của tôi cũng đổ ra một vệt mồ hôi, nhưng cũng may là cầu thang cách đó không xa, ngay tại khoảnh khắc tiếng thở chuẩn bị đuổi kịp chúng tôi thì lão Yên đã đạp một bước lên cầu thang.

Tôi cũng bám sát phía sau, không quan tâm đến điều gì khác chỉ dùng hết sức lực lao lên trên.

Tiếng hít thở vẫn theo sau chúng tôi, khiến tôi không khỏi tò mò quay đầu lại nhìn, chỉ thấy có thứ gì đó toàn thân bao phủ trong bóng đêm, chỉ có một cái bóng đen đi theo phía sau chúng tôi.

Cái thứ kia trông có vẻ giống với con người, nhưng hai ánh sáng màu xanh lá cây phát ra từ mắt nó khiến tôi sợ đến mức suýt trượt xuống cầu thang.

“Mau lên đây!” Lão Yên đã leo lên cầu thang, sau đó xoay người đưa tay về phía tôi để kéo tôi lên.

Bóng đen vẫn luôn đuổi sát phía sau lưng chúng tôi, tôi và lão Yên thỉnh thoảng quay đầu để nổ súng, nhưng lại chẳng có tác dụng gì lên người nó.

"

Lão Yên, nhanh lên, phía trước có cửa, tiến vào nhanh đi.

" Tôi thở hổn hển, ngay khi nhìn thấy cánh cửa xuất hiện ở trước mặt, tôi đã ngạc nhiên mà hét lớn.

Kỳ thực thì không cần tôi kêu to, lão Yên cũng đã lao tới, may mắn là cửa dường như không đóng, cho nên chỉ cần ông ấy đẩy nhẹ một cái là đã đẩy ra.

Sau khi tôi đi theo ông ấy lách vào cửa, ông ấy đột nhiên đóng sầm cửa lại, còn thuận tay lấy thứ gì đó ở bên cạnh để giữ chặt cửa.

Chờ một lúc lâu cũng không thấy bóng đen ở ngoài cửa có động tĩnh gì, tôi dũng cảm lén nhìn trộm từ khe cửa ra ngoài, nhưng lại phát hiện nó đã không còn ở đó nữa.

“Đây là nơi nào?”

Sau khi xác định cái bóng đen ngoài cửa đã đi xa, tôi mới chú ý tới nơi mình đang đứng.

Dưới ánh sáng của đá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip