Chương 98: Gương Cổ Song Ngư
Cái thứ đồ chơi này cao gần hai mét, với khuôn mặt người khổng lồ to ít nhất phải bằng năm sáu người đàn ông trưởng thành, nhưng dưới cổ của nó lại mọc ra thân của một con dã thú, tứ chi tráng kiện của nó dường như chỉ cần phía trên đó khẽ động một cái là có thể nghiền nát con người thành thịt băm.
"Rốt cuộc thì đây là cái thứ đồ chơi quỷ quái gì vậy?” Lão Yên cũng cảm thấy bối rối.
Tôi hét lên: “Ông còn nhớ tiếng gầm giống người mà không phải người trong đoạn ghi âm kia không?”
Lão Yên chợt liếc nhìn tôi một cái rồi hét lên: “Vậy thì tranh thủ thời gian chạy đi, đám người chúng ta căn bản không đủ cho nó ăn đâu.”
Chẳng trách ông ấy lại có phản ứng như vậy, phải biết là lúc đó có ít nhất mười người trong đoạn ghi âm, thậm chí còn chưa kịp phát ra tiếng cầu cứu thì đã biến mất.
“Chạy đi đâu?” Tôi vừa hỏi vừa lùi lại.
Phía sau cánh cổng ngọc xanh là ngõ cụt, lối thoát duy nhất là nơi quái vật mặt người này đi ra, nhưng ai biết bên trong đó có còn quái vật nào khác hay không?
Lão Yên nói rằng chúng tôi cũng chỉ có thể chạy đến nơi quái vật mặt người này xuất hiện, dù sao so với ngõ cụt ở sau lưng thì vẫn còn một tia hy vọng sống.
"
Manh Hiệp, cậu đi theo phía sau Rắn Độc đi.” Lão Yên dặn dò một câu.
Mặc dù các giác quan khác của Manh Hiệp rất nhạy bén, nhưng thứ này lại quá mức khủng bố, sơ ý một chút là có thể mất mạng, nếu chỉ dựa vào một mình Manh Hiệp đơn đả độc đấu thì không được.
Manh Hiệp cũng không từ chối, cùng Rắn Độc một trước một sau, chờ đợi hành động tiếp theo của chúng tôi.
"Gầm!"
Quái vật mặt người đột nhiên gầm lên một tiếng, tôi nhìn chằm chằm vào hàm răng sắc nhọn của nó, đồng thời run rẩy toàn thân:
"Lão, lão Yên, e rằng những người đó đã bị cái con quái vật đầu người này ăn rồi.”
"
Cái gì?” Không biết lão Yên đang móc lấy thứ gì ở trong ba lô, nghe tôi nói xong thì cũng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó nói quản nó là loại quái vật nào thì điều quan trọng nhất là phải trốn thoát.
Nói xong chỉ thấy ông ấy móc từ trong túi ra một thứ gì đó – Là một quả lựu đạn.
“Nếu ông dùng lựu đạn ở đây, nó có bị sập không?” Tôi vừa vội vàng bắn súng để ngăn chặn con quái vật đến gần vừa lên tiếng hỏi.
Tiếng gầm lên của lão Yên còn to hơn cả tôi: “Ông đây không quan tâm được nhiều như vậy, Rắn Độc, cậu nghe đây, đợi lát nữa tôi sẽ ném lựu đạn về phía con quái vật, cậu dẫn Manh Hiệp vòng qua từ bên trái. Trường An, cậu theo tôi vòng qua từ phía bên phải, chạy trốn trước đã rồi nói tiếp.
"
Tôi còn muốn nói gì nữa, nhưng con quái vật đã lao tới rồi! Đừng nhìn nó có kích thước to lớn, nhưng động tác lại không hề chậm, lão Yên cũng không hề cho chúng tôi cơ hội phản bác, sau khi tháo ngòi nổ ra thì hét lên một tiếng chạy, sau đó kéo tôi vòng từ bên phải đến sau lưng con quái vật.
****
Bùm!
Nương theo tiếng nổ, tôi và lão Yên đột nhiên nhảy về phía trước, sau đó cũng không quan tâm đến chuyện gì đang xảy ra ở phía sau, vừa đứng lên một cái là đã chạy nhanh về phía nơi con quái vật xuất hiện.
Mà phía sau lưng chúng tôi cũng truyền đến tiếng bỏ chạy của đám người Rắn Độc, không bao lâu sau thì đã nhìn thấy bọn họ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền