ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 100: Đệ Đệ Của Con Đáng Giá Mà

Xe ngựa chạy lộc cộc về phía trước, thời gian chưa đến hai nén hương thì mọi người đã trở lại thôn Trúc Khê.

Có người đặc biệt chờ ở cổng thôn, vừa nhìn thấy xe ngựa chạy đến trong thôn đã lớn gan gọi:

"Dừng lại! Tìm ai?"

Người bên trong xe vừa nghe câu hỏi đã nhô đầu ra.

"Là chúng ta, chúng ta đã trở lại"

.

Người chờ tin tức không ngờ bọn họ thế mà lại ngồi xe ngựa trở về, nên đều vô cùng ghen tị. Nhưng nghĩ đến chuyện quan trọng, vội hỏi:

"Đã tìm được Mãn ca nhi rồi sao?"

.

Nhìn thấy Mãn ca nhi đã thật sự trở về, bọn họ nói luyên thuyên không dừng.

"Tìm được rồi!"

,

"Bị bắt thế mà vẫn có thể tìm trở về được, may mắn quá rồi!"

,

"May là tìm trở về được, nếu không người Thẩm gia chắc sẽ điên mất"

,

"Đứa nhỏ nhà ai bị bắt cóc mà không phát điên chứ"

,

"Đại nạn không chết ắt có phúc cuối đời, đứa nhỏ Mãn ca nhi này may mắn thật"

... Thanh âm vô cùng lớn.

Đúng lúc này, người trong thôn đến trong huyện để tìm người giúp cũng đi xuống xe ngựa, trong tay đều cầm một cái túi giấy.

"Đại Trụ Tử, trong tay các ngươi cầm cái gì vậy, sao mỗi người đều cầm một cái túi giấy?"

Có người đột nhiên hỏi.

"Đây chính là của Thẩm Nhị, vì thấy mọi người chưa ăn cơm nên đã mua cho mỗi người chúng ta một cái bánh nhân thịt"

. Người này vừa nghe đã chạy vào trong thôn, vừa chạy vừa kêu:

"Tìm được rồi, Mãn ca nhi của nhà Thẩm Nhị đã tìm được rồi"

.

Trong thôn phút chốc ồn ào hẳn lên. Có người đang ăn cơm sau khi nghe tin tức đã vội bưng chén cơm chạy ra. Tụi nhỏ trong thôn vừa nghe nói trong túi giấy kia chính là bánh nhân thịt, vội chạy đến chỗ cha của mình, phấn khích trèo lên người của bọn họ.

"Cha, bánh nhân thịt có vị gì vậy, con muốn ăn thử một miếng"

.

Có mấy đứa nhỏ vì cha chúng ngại nương quát tháo ầm ĩ không cho ra ngoài tìm người nên hiển nhiên không có bánh, tụi nhỏ không hiểu chuyện đã tức giận khóc lớn.

"Hu hu hu, con cũng không có bánh để ăn"

,

"Cha ơi, con cũng muốn ăn bánh thịt"

.

Nghe tiếng đứa nhỏ khóc, mấy phụ nhân đã lôi kéo tướng công của mình không cho đi cũng tái mặt, sự hối hận dâng trào trong lòng bọn họ. Sớm biết sẽ có bánh nhân thịt ăn thì bọn họ đã không ngăn cản tướng công của mình đi rồi.

Bánh nhân thịt này một cái hai văn, vừa lớn lại có thể no bụng, ngày thường bọn họ vẫn không nỡ ăn.

Thôn trưởng đi đến, nhìn những người giúp đỡ mà nở nụ cười hài lòng:

"Mọi người giỏi lắm"

. Sau khi khen một câu, ông nói tiếp:

"Mọi người đều lớn lên ở cùng thôn, bình thường có những mâu thuẫn nhỏ cũng không thể ảnh hưởng đến chuyện lớn, đối mặt với chuyện lớn hay liên quan đến mạng người thì phải giống như hôm nay, giúp đỡ lẫn nhau, quan tâm lẫn nhau, mọi người có nghe không?"

.

Mọi người đồng thanh đáp:

"Đã nghe thấy, Thẩm thúc cứ yên tâm đi"

.

Sắc mặt những người từ trong huyện về lập tức trở nên kiêu ngạo. Tuy không hoàn toàn giống nhau nhưng lại có điểm chung một cách kỳ lạ.

Thôn trưởng bị ồn ào đến đau đầu, ông cười như không cười nhìn mấy nhà làm chuyện gì cũng phải tính toán kia, nhìn đến mức sắc mặt bọn họ tái xanh.

"Được rồi, ai về nhà nấy hết đi"

.

Thẩm Niệm và người nhà đứng ở phía sau nghe những câu nói này mà cảm thấy ấm lòng, nàng nhớ đến những đồng bạn của mình ngày trước.

Tốt xấu gì cũng bận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip