ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 99: Cần Có Quà Cảm Ơn

Thẩm Khôn lách mình chen vào, nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của tiểu đệ đệ vừa vui vừa đau lòng.

"Mãn ca nhi"

Hắn gọi.

Mãn ca nhi ngẩng đầu nhìn, hóa ra là nhị ca, cậu bé lạch bạch chạy về phía hắn, đôi mắt đỏ hoe.

"Nhị ca"

Thẩm Khôn đi lên ôm đệ đệ vào trong lòng, nói lời an ủi:

"Đừng sợ, có nhị ca ở đây"

Dứt lời, hắn cắn răng tức giận nói:

"Đã có quan lão gia ở đây, những kẻ xấu xa kia sẽ không thể trốn thoát được đâu"

Đám lừa đảo đều bị người của quan phủ trói lại. ... Điều khiến cả đám khó hiểu chính là, ba tên to cao ở trong phòng vì sao lại bất tỉnh.

Vị nữ tử có dung mạo xinh đẹp kia nhìn thoáng qua cánh tay của Mãn ca nhi nhưng vẫn không nói gì, nàng ta được đầu lĩnh bộ khoái cung kính mời ra ngoài.

"Chúng ta cũng không giúp đỡ được gì nhiều, ngươi không cần phải tốn kém như vậy"

...

Vì đã tìm được đứa nhỏ nên các thôn dân đi tìm giúp cũng an ủi Mãn ca nhi vài câu, sau đó bọn họ cũng quay trở về thôn.

Thấy Thẩm Nhị thuê xe còn mua bánh cho mình thì trong lòng họ cảm thấy vô cùng ấm áp.

"... Ta cũng chưa từng ngồi xe ngựa lần nào, hôm nay đều nhờ ngươi vậy"

Thẩm Nhị thuê mấy chiếc xe ngựa, mua thêm vài cái bánh bột ngô nghiêm túc nói lời cảm ơn:

"Hôm nay vất vả cho mọi người rồi, thời gian cũng không còn sớm, mọi người ngồi xe ngựa trở về đi, ta có mua chút bánh để mọi người lót bụng trước"

Mọi người vừa nghe thế thì cũng vội vàng lên xe ngựa.

Có vài tiểu tử còn chưa ăn cơm tối, bụng đã đánh trống liên hồi nên cầm lấy một cái bánh nhét vào trong miệng. . . Có thịt?!

Trong nhà đã lâu không được ăn thịt, vậy nên hắn muốn để dành cái bánh này mang về cho người nhà ăn.

Nếu như lấy con rắn ra vào không đúng lúc thì không những làm lỡ mất cơ hội tự cứu bản thân mà còn khiến mình rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm hơn.

Lên đến trên xe mới thấy bên trong có một cái giỏ bánh lớn.

Người trong thôn đều là tự nguyện đến hỗ trợ, chứ cũng không có nghĩ gì quá nhiều.

Lúc sau mấy đứa nhỏ bị bắt cũng được người của quan phủ đưa đến huyện nha.

Thẩm Niệm xoa nắn khuôn mặt nhỏ của đệ đệ:

"Có sợ không?"

Lúc này mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, bầu trời chợt tối sầm xuống.

Nói chuyện một lúc mới trở về.

Mãn ca nhi an ủi Lý Tú Nương xong, cậu bé đi đến trước mặt Thẩm Niệm vẫy con rắn nhỏ trên cổ tay, nghiêm túc nói:

"Cảm ơn a tỷ đã đưa tiểu bạch cho đệ"

"Thẩm Nhị làm việc thật hào phóng"

Một màn này không ai phát hiện.

Trong xe ngựa Thẩm gia, mỗi người gặm một cái bánh.

Mãn ca nhi mím môi, không cậy mạnh mà nói lời thật:

"Có hơi sợ một chút"

Mãn ca nhi được phụ thân vác trên vai, nương, ca ca và tỷ tỷ đều ở bên cạnh, cho nên sự sợ hãi trong lòng cậu cũng dần tan đi, trên khuôn mặt nhỏ nhuộm một lớp hồng nhạt.

Thẩm Nhị bế nhi tử lên trên vai, cao giọng nói:

"Con còn nhỏ nên sợ hãi là chuyện bình thường, nhưng không ngờ con ta tuổi còn nhỏ mà đã có thể biết suy xét tình hình để chạy thoát khỏi ổ cướp, như vậy đã mạnh mẽ hơn nhiều người lớn rồi"

Nếm được vị thịt, sắc mặt hắn đần ra, chỉ dám nhai thật kỹ để dư vị chứ không nỡ ăn.

Không thể nói là chỉ cần mang theo con rắn được thuần hóa bên cạnh thì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip