Chương 135: Anh phải nhận ra em, nhất định!
Thái Linh hoảng sợ, bàn tay vốn nắm chặt tay Ưng Phan khua loạn. Rõ ràng mới đây thôi cô vẫn đang nắm chặt tay Ưng Phan, nhưng vì sao bây giờ lại không thấy đâu, chuyện gì đã xảy ra với cô vậy?
Bóng tối bao trùm tâm trí Thái Linh, cô rõ ràng vẫn đang tỉnh táo nhưng chẳng nhìn thấy gì ngoại trừ màu đen, tứ bề quanh cô đều không người.
Thái Linh mở miệng muốn gọi tên Ưng Phan cùng mọi người trong bộ lạc, nhưng miệng cô không phát ra tiếng, môi mấp máy, âm thanh chẳng xuất hiện, đáng sợ hơn dù cô có cố mở lớn miệng, lấy hơi đến đâu cũng không thể phát ra âm thanh nào, cứ như thể cô là một người câm.
Thái Linh hoảng loạn, cảm giác này còn đáng sợ hơn khi cô phải đối diện với một đàn thây ma, ở đó cô biết mình phải làm gì để sống sót, hoặc tệ hơn là chết, nhưng nơi này cô chẳng biết nên làm gì, còn không đoán được mình đang ở đâu, cũng chẳng rõ nguyên nhân vì sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này.
Không mở miệng kêu cứu được, cô quyết định di chuyển, mò mẫm tiến về phía trước, hai tay khua loạn trong không khí. Nhưng đi mãi xung quanh vẫn là bóng tối, Thái Linh bất lực, cô ngồi sụp xuống, cố gắng điều chỉnh cảm xúc cẩn thận suy nghĩ.
Cuối cùng cô cho đây là một cơn ác mộng, chỉ cần nhắm mắt lại khi tỉnh dậy rất có thể cô sẽ quay về thế giới bên ngoài, cùng Ưng Phan nắm tay tổ chức xong hôn lễ.
Cô nhắm mắt lại, trong đầu liên tục nghĩ về Ưng Phan, về những thú nhân Tà thần, chú ngựa Bái Xẻo... xen giữa hình ảnh về người của thể giới thú nhân, xuất hiện cảnh tượng chém giết thây ma. Thái Linh không muốn nghĩ về thế giới tàn khốc đó, cô liên tục đẩy hình ảnh đó ra khỏi đầu mình, nhưng không hiểu bằng một cách thần kỳ nào đó, những hình ảnh về thế giới ban đầu vẫn không ngừng đưa vào.
Thái Linh có cảm giác thế lực nào đó đang chi phối muốn ép cô phải nhớ về thế giới đáng sợ kia và xóa bỏ hoàn toàn thế giới tươi đẹp mà cô đang sống.
Thái Linh không cho phép, cô nghĩ về những chi tiết nhỏ nhất, nụ cười giọng nói của mỗi thú nhân cô đã gặp qua, đến cả Diễm giống cái xấu số bỏ mình trong biển lửa cũng được cô nhớ đến.
Hình ảnh của Diễm xuất hiện giữa đám cháy, mỉm cười vươn cánh tay về phía Thái Linh.
Thái Linh nắm lấy tay Diễm, liền nghe cô ấy nói:
"Đám cưới của mình mà lại để cho kẻ khác thế vào là không được, mau trở về đi."
Thái Linh không hiểu câu này có ý gì, nhưng sau câu nói đó, ngọn lửa của Diễm bay về phía cô. Thái Linh muốn thoát khỏi tay Diễm trốn chạy ngọn lửa nhưng bất thành, ngọn lửa cháy lớn, quấn chặt lấy cô, từ từ nuốt chửng cơ thể cô, kéo cô vào một khoảng không đỏ rực giống như màu của áo cưới.
Thái Linh giật mình bừng tỉnh. Lúc này, khung cảnh trước mắt không còn là bên tượng Tà thần núi, mà là trong căn phòng ngủ của ngôi nhà cô và Ưng Phan cùng xây dựng, bên ngoài có tiếng hát hò, nhảy múa.
Thái Linh ngồi lặng trên giường, đầu óc vẫn còn choáng váng, cô không hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình, điều quan trọng hơn là đám cưới xong hay chưa.
Cô chống tay vào giường đứng lên, khi này mới hay bản thân mình đang ở trong tư thế ngồi, xung quanh không có vật tựa lưng hay thứ gì có thể cho cô điểm tựa để ngồi thẳng. Vậy sao cô có thể ngồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền