Chương 136: Tìm cách nói rõ thân phận
Thái Linh cảm thấy nóng, cả cơ thể cô cứ như thể được vây quanh bởi một lò lửa, cô khó chịu cựa quậy nhưng không được, mở mắt liền phát hiện bản thân đang nằm trong vòng tay thú nhân.
Cô nhìn khuôn mặt Ưng Phan đang vùi vào hõm vai mình, nhớ lại ngày hôm qua, ánh mắt lo lắng tìm kiếm xung quanh, lòng thầm hỏi:
"Thái Linh Miêu Điểu, cô còn ở đây đúng không? Cô muốn lấy lại thân xác này sao? Khi nào thì cô sẽ lấy lại?"
Nhưng chẳng ai đáp lời cô.
Thái Linh thu lại ánh mắt nhìn mặt Ưng Phan nghĩ tới nghi thức hôm qua cô không được thực hiện. Thái Linh tức giận rút nhẫn trên ngón áp út của cô và Ưng Phan ra.
Động tác không kiêng nể của cô đánh thức Ưng Phan, hắn dùng đôi mắt mịt mờ nhìn hành động của cô.
Thái Linh kéo hắn ngồi dậy, trịnh trọng yêu cầu:
"Bây giờ hai ta đeo nhẫn lại cho nhau, mau!"
Ưng Phan phì cười yêu chiều cầm lấy chiếc nhẫn dành cho giống cái, còn rất tình cảm mà hôn lên bàn tay nhỏ nhắn của cô.
"Tuân lệnh bạn đời của anh, chỉ cần là điều em muốn, anh sẽ làm."
Nói rồi hắn cầm lấy nhẫn cẩn thận đeo vào ngón áp út của cô.
Thái Linh co ngón tay lại, yêu cầu hắn:
"Khi đeo nhẫn anh phải nói lời thề hứa."
Ưng Phan cười phá lên, vui vẻ làm theo:
"Tôi nhận giống cái trước mặt này làm bạn đời–"
"Không!" Thái Linh cắt ngang.
"Anh phải nói, Ưng Phan nhận Thái Linh của hiện tại làm bạn đời, nguyện chăm sóc cô ấy cả đời, sau này dù có chuyện gì xảy ra sẽ là người đầu tiên nhận ra cô ấy."
Nói xong cô nhìn Ưng Phan, môi mím chặt thể hiện rõ thái độ hắn phải nói thì cô mới chịu.
Ưng Phan thơm nhẹ lên đôi môi bướng bỉnh kia rồi nói lại y sì những lời trên, còn nhấn mạnh:
"Anh nhất định nhận ra em dù kiếp sau em có trở thành ai đi chăng nữa, kể cả có thay tên đổi họ, chỉ cần đó là em người bạn đời anh nhận định, anh sẽ nhận ra em."
Hắn hôn lên chiếc nhẫn trên ngón áp út của cô như một hành động chứng minh cho lời thề của mình không phải nói suông, rồi nhìn cô yêu cầu:
"Anh đã hứa, còn em, liệu kiếp sau có nhận ra anh không?"
Thái Linh nhìn hắn với ánh mắt chất chứa đầy tình yêu, gật đầu:
"Em sẽ đi tìm anh, khi gặp lại em sẽ chủ động ôm anh. Còn anh, thì phải nhớ dù khuôn mặt của em khi đó thay đổi ra sao, nhưng chỉ cần em gọi tên anh, anh không được đẩy em ra."
Cô sợ một ngày linh hồn cô xuyên vào một cơ thể khác, cũng có thể bị đá về thân xác thật, khi đó Ưng Phan sẽ khó mà nhận ra cô.
Ưng Phan hôn lên môi cô, chỉ chạm nhẹ rồi rời đi, đôi mắt xanh nhạt nhìn vào mắt đen của Thái Linh.
"Được, chúng ta đều sẽ nhận ra nhau."
Thái Linh ôm chầm lấy hắn, bàn tay đeo nhẫn của họ đan vào nhau, khăng khít không rời.
Ngay lúc này Thái Linh muốn nói cho Ưng Phan biết cô không phải là người của thế giới này, xem như cảnh cáo cho anh ấy, nếu lỡ như có một ngày Thái Linh Miêu Điểu quay lại chiếm lấy thân xác này, khi ấy cô cũng không cần phải lo Ưng Phan nhận nhầm rồi yêu người khác.
Thái Linh đẩy Ưng Phan ra ngồi thẳng, mở miệng toan nói, bất ngờ có một sức mạnh vô hình nào đó che miệng cô lại, làm cách nào cũng không thể mở ra.
Đây liệu có phải là Thái Linh Miêu Điểu đang ngăn cản cô, cô ta làm vậy với mục đích
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền