Chương 137: Tránh né
Lúc ở bộ lạc thú nhân Tà thần, nhóm giống cái rất quý Triều, vì thế khi may đồ không giấu cô, còn kéo cô tham gia cùng họ, chia cho Triều một xấp vải để cô có thể may quần áo cho mình và bạn đời. Bộ quần áo may từ vải trên cơ thể họ khác xa quần áo da thú, khoe khoang với vài thú nhân thì được, nhưng để cả bộ lạc thấy e là không hay.
Triều muốn bản thân mình tự đi trên đôi chân lành lặn vào trong hang gặp mọi người, để họ có thể chứng kiến tài năng y thuật như thần của Thái Linh, nên đã bảo Vương hạ cánh cách vách núi một đoạn khá xa.
Triều quyết định:
"Vậy chúng ta cởi ra đi, cất vào, chờ tới bộ lạc nếu có thể vào thì nói với tộc trưởng về Thái Linh và Tà thần cũng không muộn."
Hai người thay lại đồ da thú bình thường, nhanh chóng quay về bộ lạc. Khi tới sát bên ngoài bộ lạc, cả hai bất ngờ gặp lại nhóm thú nhân từng bị bệnh về da trong vách đá, bây giờ bệnh của họ đã đỡ hơn, còn nhóm thú nhân già yếu thì vẫn vậy, yếu ớt ngồi một góc không được vào bộ lạc.
Vương nhìn thấy các thú nhân ấy, họ cũng nhìn thấy Vương và Triều.
Ngay khi nhìn thấy Triều đứng bằng hai chân, một thú nhân la toáng lên:
"Chân của cô lành rồi?"
Triều gật đầu, cười tươi đang định nói về Thái Linh và cách chữa trị của cô, thì thú nhân kia đã lên tiếng:
"Cô may mắn quá, có thể gặp được ngài ấy!"
Nói rồi thú nhân kia chạy lại muốn nắm tay cô.
"Tôi nghe nói chỉ cần thú nhân nào chạm vào ngài ấy sẽ được thần chúc phúc, cô chắc chắn đã được thần chúc phúc, mau cho tôi nắm lấy tay cô một chút, để tôi cũng hưởng lây sự chúc phúc của thần!"
Triều khó hiểu, ngài nào, rõ ràng Thái Linh là dược sư. Triều mở miệng muốn nói, thú nhân ấy đã buông tay cô chạy vào bộ lạc hô lớn:
"Mọi người mau ra mà xem, bộ lạc chúng ta có một giống cái được y sư chữa bệnh cho, đó chính là Triều, cô ấy đi lại được như thú nhân bình thường rồi."
"Thật sao, cậu đừng lừa bọn tôi chỉ để vào bộ lạc sớm hơn. Dù thế nào cậu cũng đang bị bệnh về da, phải chờ khỏe mới được về lại."
Các thú nhân trong bộ lạc nhao lên.
Thú nhân kia vội nói:
"Tôi không lừa dối mọi người, không tin mọi người đi ra mà xem, Triều đang ở ngoài, cô ấy đứng trên hai chân đấy."
Các thú nhân bán tín bán nghi vội ùa ra ngoài xem thử, vừa ra liền chứng kiến Triều đang đứng trên hai chân của mình, bên cạnh là Vương cũng đã trị hết bệnh ngoài da.
Họ nhao nhao vây quanh Triều, không chờ cô nói gì đã tự ý dệt một câu chuyện, mà đến chính chủ cũng không hiểu mô tê gì.
"Trời ơi, chân Triều lành thật rồi nè, cô ấy đang đứng!"
"Quả như lời đồn, bữa trước có thú nhân đi chợ trao đổi về nói y sư ấy có thể chữa được vết thương gãy tay chân, tôi không tin giờ nhìn thấy Triều tôi tin rồi!"
"Ê cậu biết gì không, tôi nghe nói có thú nhân Nhật Điểu chất vấn y sư đó, nói ngài không chữa được chân đã bị gãy thành tật lâu năm. Giờ nhìn đi, chân Triều là gãy lâu năm còn cong vẹo xấu xí, nhưng ngài ấy vẫn chữa được đó thôi. Thú nhân Nhật Điểu kia thật là xấu tính."
Nếu lúc này Lạc Nhật ở đây hắn sẽ biết lời nói của mình đã bị xuyên tạc, tam sao thất bảng truyền đi, cuối cùng tội lỗi lại đổ lên đầu tộc Nhật Điểu.
Triều khó
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền