Chương 138: Lời cảnh cáo của Thần
Tại bộ lạc Nhật Điểu, khi Lạc Nhật mang theo Kim trở về, liền phát hiện trong bộ lạc có mấy người hắn không muốn gặp. Đó là Vi và hai thú nhân Hạc Điểu, bọn họ ngồi dưới gốc cây, xung quanh không ít giống cái bộ lạc Nhật Điểu cúi đầu chờ sai bảo. Chưa bao giờ thú nhân trong tộc hắn lại phải nhún nhường trước bất kỳ ai như thế, thú nhân bình đẳng, tuyệt đối không có chuyện phải khúm núm như vậy.
Ưng Phan tức giận bước lên, gắt hỏi:
"Mấy người sao lại tới đây?"
Vi nhìn thấy thú nhân mình thích thì vui mừng, nhưng ngay khi cô ta trông thấy Kim ở sau lưng Lạc Nhật, hai mắt liền trừng lớn. Không chờ ai nói gì cô ta bước lên phía trước, chỉ vào mặt Kim quát:
"Thứ ô uế, ai cho mày xuất hiện ở đây, mày tới đây để gieo ô uế, và hủy diệt vùng đất này đúng không? Các thú nhân mau bắt tên đó lại, hắn là thú nhân Tà thần, chủng thú nhân bẩn thỉu, tội lỗi đầy tội ác của thú thế!"
Nhưng thay vì nghe lời cô ta, các thú nhân Nhật Điểu lại chỉ hướng về Lạc Nhật chờ chỉ thị. Thú nhân do tộc trưởng họ đưa về, giống cái này có quyền gì mà khoa tay múa chân.
Lạc Nhật bình tĩnh nhìn Vi, nói:
"Giống cái này..."
Hắn không thèm gọi cô ta là thần, hay ngài như các thú nhân khác gọi, thể hiện rõ thái độ không tâng bốc hay xem trọng cô ta như các thú nhân khác. Vi không vui, hai thú nhân Hạc Điểu cũng không vui.
Lạc Nhật mặc xác bọn họ bày ra bộ mặt gì, hắn tiếp tục nói:
"Cô lấy quyền đâu mà nói những thú nhân Tà thần hủy diệt cả một vùng đất, họ chỉ là thú nhân bình thường, nếu nói như cô họ chẳng khác nào là thần là thánh à?"
Vi tức đến đỏ mặt, cô ta gào lên như một ả đàn bà vô giáo dục:
"Anh bị bỏ bùa mê thuốc lú hả, lời ta nói mà anh không tin?"
"Cô là ai mà ta phải tin!"
Lạc Nhật trào phúng.
Hắn nhớ lại, khi trước tại chợ trao đổi hắn đã muốn dập tắt cái vẻ cao ngạo này của ả, nhưng không tiện, giờ ở đây, nơi này là địa bàn của bọn họ, hắn nhất định phải để cô ta biết, không phải ai cũng ngu mà nghe theo lời cô ta nói bậy. Cách chữa thương là đồ ăn cắp mà cứ bô bô lớn tiếng nói láo là của mình, rồi để người ta gọi là Thần, hắn mà là Thần chắc tức ói máu, giáng một tia sét xuống bổ đôi giống cái xấc xược dám để người thú thế gọi ra danh hiệu Thần giáng thế này.
Vi tức đến mức cơ thể phát run, cô ta không nói được gì, chỉ có thể gào lên, như con thú mất phương hướng:
"Nhiễm ô uế hết rồi, nhiễm rồi, bộ lạc này đã bị Tà thần nhập, không thể dung thứ, nếu lục địa này vẫn dám chứa những thú nhân như bọn họ sớm muộn gì cũng bị diệt vong, than đỏ tuôn lên từ lòng đất và nhấn chìm tất cả!"
Cô ta gào lên những lời đáng sợ, nếu chưa từng biết về núi lửa có khả năng sẽ sợ hãi, nhưng nhóm thú nhân Nhật Điểu từng nghe các thú nhân Mã Điểu kể qua thì biết đó là gì, nên vẫn bình thản nhìn cô ta, chỉ có hai thú nhân Hạc Điểu đi theo Vi là sốt sắng, vội vàng hô hoán.
"Nhật Điểu ô uế, Nhật Điểu là Tà thần!"
Lạc Nhật phát cáu quát: "Câm miệng!"
Tiếng quát của hắn khiến bọn họ phải im lặng.
"Nói quàng nói bậy, mấy người đã gặp và tiếp xúc với thú nhân Tà thần chưa mà buộc tội họ, chỉ nghe một phía
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền