Chương 139: Cùng tới rừng chết
"Thú nhân Nhật Điểu mau khoanh tay chịu trói!"
Một thú nhân nhỏ con nhảy ra, hắn chính là tộc trưởng bộ lạc Tí Điểu, vóc người nhỏ con nhưng giọng không nhỏ.
"Nhật Điểu cấu kết cùng thú nhân Tà thần, muốn hủy diệt vùng đất này, chúng ta không cho phép bộ lạc độc ác như vậy tồn tại trên lục địa này. Nhật Điểu hãy mau cút khỏi nơi đây, mau biến đi!"
Các thú nhân trong rừng cũng bước ra, tay cầm đuốc đưa lên thật cao hô hào đuổi thú nhân Nhật Điểu đi.
Số lượng trước mắt ít nhất hơn một ngàn thú nhân, tổng cộng có ba tộc trưởng của ba bộ lạc cùng tham gia, lần này không cần đánh Lạc Nhật cũng biết bộ lạc của họ thua.
Hôm nay vừa nghe tin thú nhân Nhật Điểu theo Tà thần, Hạc Điểu quyết định khai trừ họ, không cho Nhật Điểu được quyền nhận sự giúp đỡ từ các y sư Hạc Điểu, Tí Điểu liền tập hợp mấy bộ lạc thân tín hùng hổ kéo tới nơi này, muốn tranh công nhằm ghi điểm trước mặt Hạc Điểu.
Tí Điểu rất nhát gan, nhưng lại thích dựa hơi mấy tộc lớn, chỉ cần trong lục địa này có tiếng gió bọn họ sẽ lập tức dẫn đầu để được người khác chú ý. Nghĩ tới Nhật Điểu bị Hạc Điểu ghét bỏ, tộc trưởng Tí Điểu không còn sợ hãi, gào lớn:
"Tộc của cậu không thể hủy diệt vùng đất này, nhưng kết hợp với Tà thần thì có thể, cho nên Nhật Điểu không thể ở lại đây."
Các thú nhân đi theo phía sau hô hào. Các thú nhân đi theo phía sau Tí Điểu thấy tộc trưởng không đáp có hơi hoảng loạn. Tộc trưởng Tí Điểu chột dạ, mắt đánh láo liên.
Lạc Nhật bình tĩnh bước lên chất vấn tộc trưởng Tí Điểu:
"Ông chắc chúng tôi sẽ hủy diệt vùng đất này?"
Lạc Nhật bình tĩnh nhìn gã, ánh mắt không chút sợ hãi.
Nghe chất vấn của Lạc Nhật, tộc trưởng Tí Điểu càng thêm lúng túng.
Lạc Nhật nhíu mày nhìn bọn họ, biết mình đêm nay khó đối cứng liền lên tiếng nói với các tộc nhân của mình:
"Mọi người dọn đồ đạc chúng ta đi."
Nghe thấy câu này các thú nhân trong tộc Nhật Điểu ngạc nhiên, các thú nhân Tí Điểu và nhóm thú nhân đi theo cũng kinh ngạc, họ không ngờ Nhật Điểu lại dễ dàng chấp nhận rời đi như vậy.
Các tộc nhân Nhật Điểu tuy không cam lòng rời khỏi vùng đất sinh sống lâu năm, nhưng họ hiểu ở lại lúc này chỉ có nước chết, nên nhanh chóng thu dọn đồ đạc theo lời tộc trưởng.
Trong lúc tộc nhân thu dọn đồ đạc, một thú nhân chạy tới nói với Lạc Nhật:
"Chúng ta đi như này sẽ mất đất."
Lạc Nhật đương nhiên biết, nhưng hắn nhìn thấy cuộc sống của các thú nhân Tà thần rồi nên càng không muốn sống kham khổ như trước. Hơn nữa hắn tin mình theo Tà thần chỉ có sướng chứ không khổ.
Thấy tộc trưởng không nói gì, một số thú nhân già lo lắng:
"Bây giờ chúng ta đi đâu?"
Lạc Nhật lên tiếng:
"Vào rừng chết."
Các thú nhân hơi sợ hãi.
"Nơi ấy có rất nhiều thú dữ, chúng ta đi vào có thể sống sao!"
Kim lên tiếng trấn an:
"Đừng sợ, các loài thú trong rừng chết đều không đáng sợ, đất trong đó rộng, mọi người có thể chọn một vùng mới để sống."
Họ vừa đi khỏi ba tộc thú nhân còn lại lập tức phân nhau mỗi người chiếm một phần đất của Nhật Điểu.
Lạc Nhật chính là đánh chủ ý này, hắn bỗng nhớ tới nhóm thú nhân Mã Điểu, với tình hình hiện giờ, e rằng sớm muộn gì nhóm thú nhân này cũng bị sờ gáy tới, vì thế Lạc Nhật gọi một thú nhân của tộc mình đi báo tin
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền