Chương 74: Thần thú chuẩn bị cho chúng ta đấy!
Nhà vẫn còn, đáng lẽ họ nên trở về, nhưng tộc trưởng không làm thế, hắn mang các tộc nhân còn sống sót hướng về phía vùng sương mù.
Quả nhiên như tộc trưởng Hùng Điểu suy tính, trời nóng khiến những xác chết nhanh phân hủy, mùi hôi thối bốc lên thu hút lũ ruồi bọ bâu tới, khủng long và các con thú hung bạo khác đều đã rời đi, không loài nào dám bén mảng tới. Nhóm bọn họ an toàn băng qua con đường dẫn tới nhà sàn. Từ đằng xa nhìn lại, mái nhà vẫn đứng sừng sững, cô độc một phương trời, nước mưa rửa trôi toàn bộ máu thịt đã dính trên đỉnh, trả lại vẽ mộc mạc như khi bọn họ mới dựng nên nó.
Thú nhân Mã Điểu biết đường nhanh chóng mang bọn họ tới vách đá. Sương mù dày đặc che mờ tất cả, tạo cảm giác bí ẩn và đầy nguy hiểm. Nếu là khi trước chắc chắn không một thú nhân nào muốn nhảy xuống vách đá này, nhưng bây giờ sự mờ mịt và che chắn của sương mù lại đem tới một cảm giác an toàn kỳ lạ.
Tộc trưởng Hùng Điểu nở nụ cười: "Tốt lắm."
Hắn nhìn qua nhóm thú nhân Mã Điểu, ra lệnh:
"Mấy cậu xuống thăm dò trước đi, có gì thì lên đây báo cáo."
Lời này chẳng khác nào sai bảo các thú nhân đi thí mạng. Các thú nhân Mã Điểu không hài lòng, nhưng họ chẳng dám phản kháng vì ai cũng là thành viên mới không có được niềm tin của tộc trưởng Hùng Điểu. Muốn hòa nhập và được công nhận nhanh thì cần phải nghe lời, dù mệnh lệnh đó nguy hiểm cỡ nào cũng phải làm cho kì được và không có quyền oán thán.
Các thú nhân Mã Điểu nghe lệnh hóa hình nhảy vào sương mù, người vừa chìm xuống liền biến mất. Cảm giác khó đoán này khiến tộc trưởng Hùng Điểu không vui, may thay rất nhanh các thú nhân Mã Điểu đi dò đường, có một người quay lại.
Hắn cung kính báo cáo:
"Tộc trưởng bên dưới có một cửa hang bị lấp lại và một khe nứt kỳ lạ. Ngài có muốn xuống xem thử không?"
Tộc trưởng Hùng Điểu cau mày.
"Có dấu hiệu vết sống của các bộ lạc khác ở bên dưới không?"
Thú nhân Mã Điểu lắc đầu:
"Không có dấu vết."
"Vậy xuống thử đi."
Khi đặt chân xuống mặt đất, lòng bàn chân của các thú nhân bỏng rát, cảm giác này vốn khác thường nhưng bọn họ không nghĩ nhiều, chỉ cho đây là đặc điểm của địa hình nơi này.
"Cửa đá đâu?"
Tộc trưởng lên tiếng.
Thú nhân Mã Điểu chỉ cho tộc trưởng Hùng Điểu khe nứt đỏ lạ thường, nhưng hắn chẳng mấy quan tâm, chỉ lo chú ý cửa hang bị đá lấp. Dù sương dày vẫn nhìn được dấu vết các tảng đá xếp chồng lên nhau một cách cố ý – xem ra đã có thú nhân đến đây từ trước.
Trong sương mù, hình dáng ai cũng mờ mờ nhìn không rõ biểu cảm của nhau, nói chuyện kiểu này khiến tộc trưởng Hùng Điểu khó chịu, hắn nghĩ bụng, nếu bên trong cửa hang kia cũng dày đặc sương mù như nơi này thì không ổn, cảm giác không có ánh mặt trời, mỗi ngày chìm trong sương mù thì không nên ở lâu.
"Phá cửa." Hắn ra lệnh.
Các thú nhân Mã Điểu vẫn phải xông lên tuyến đầu, phá dỡ các tảng đá được gắn chắc chắn, sau đó đi vào bên trong.
Ngay khi bước qua cửa hang sương mù giảm dần, bọn họ mới phát hiện ra trên đỉnh cửa hang là một vách núi, có thể bay qua được mà không cần phá cửa. Phát hiện muộn nhưng cũng không gây tiếc nuối, bọn họ chỉ hơi hậm hực một chút rồi lại thôi, kéo nhau đi vào bên trong.
Vùng đất này thực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền