Chương 88 : Bách Điểu triều Phụng (2)
Đúng vào lúc này, chấp sự gõ lên đá báo hiệu thời gian trưởng khảo đã hết.
Lý Nhị Cẩu nhảy lên hòn đá, hai ngón tay cầm lên quân trắng, không thèm nhìn bàn cờ mà kiên quyết hạ xuống ——
Thượng tứ nhị.
Kỷ Thần chụp mạnh lan can, chợt hô lên một tiếng:
“Tốt!”
Một âm này hắn quên mất không truyền âm, khiến mọi người xung quanh trừng mắt nhìn đầy phẫn nộ, trách móc hắn hô to gọi nhỏ.
Kỷ Thần không dao động, hai mắt phát sáng.
Tống Tiềm Cơ đáp:
“Ngươi giờ đã hiểu kỳ lộ của Lý Nhị Cẩu chưa? Đấu pháp của hắn nhìn thì tưởng như sở hở chồng chất, nhưng thực ra lại là kế dụ địch. Lại đánh một nước nữa hắn liền có cơ hội chuyển mình”
“Tống huynh đúng là thần nhân mà!”. Kỷ Thần một phen nắm chặt lấy cánh tay hắn, bất giác thấy thất lễ mới vội vàng buông ra, truyền âm đáp:
“Lý Nhị Cẩu quả nhiên có thể thắng!”
“Không”. Tống Tiềm Cơ mỉm cười:
“Hiện giờ chúng ta lại giả thiết ngươi là Diêu An”
Không khí trên đài dần trầm trọng theo sự biến hoá của ván cờ, thỉnh thoảng vang lên tiếng hít khí.
Lý Nhị Cẩu phảng phất như trở thành người khác, quân trắng từng bước áp sát, chiêu nào cũng thấy máu.
Sau thời gian một chén trà nhỏ, Diêu An hộc máu hôn mê, được y sư đỡ dậy đút thuốc. Lý Nhị Cẩu nhảy xuống khỏi hòn đá, nghênh ngang rời đi.
Đám người Tử Vân Quan kinh hô, cuống quít lao xuống dưới:
“Diêu An sư huynh!”
Thần sắc Kỷ Thần hoảng hốt.
Ở ván cờ trong thực tại, Lý Nhị Cẩu đánh thắng Diêu An.
Còn ván cờ trong lòng hai người, hắn dưới sự chỉ dẫn của Tống Tiềm Cơ lại dùng quân đen của Diêu An đánh thắng Lý Nhị Cẩu.
Vậy Tống Tiềm Cơ há chẳng phải có thể đánh thắng cả hai người kia sao?
Kỷ Thần há miệng, vừa kích động vừa kinh ngạc:
“Tống huynh có tuyệt kĩ như vậy, sao không báo danh tham gia Kì Thí?”
“Chút mánh lới mà thôi, có khi cũng lười tính”
“Tống huynh sao lại dạy ta?!”
Tống Tiềm Cơ đáp:
“Đúng lúc không có việc gì làm”
Tết nhất đánh trẻ nhỏ, không, dưới nắng dạy trẻ nhỏ, dù sao cũng nhàn rỗi.
Kỷ Thần không nói nên lời.
Tống Tiềm Cơ nhìn sắc trời nơi xa đáp:
“Ta đi xem Cầm Thí trước đã, ngươi không ngại thì ở lại đây đi, tiện lúc cảm giác đang không tệ mà đánh thêm hai ván”
Mặt trời dần lặn, mây phủ núi non. Ván này có chút quá lâu, quá dài.
“Có duyên lại gặp”. Tống Tiềm Cơ xoay người rời đi.
Kỷ Thần vô thức duỗi tay ra kéo lấy hắn:
“Đợi đã!”
Một mảnh tay áo lướt qua giữa kẽ ngón tay.
Đệ tử Tử Vân Quan đi thành nhóm, đang muốn lao xuống phía dưới, bóng dáng Tống Tiềm Cơ hoà vào biển người, nhanh chóng không thấy tung tích.
Kỷ Thần đứng ngẩn ngơ tại chỗ, càng nghĩ càng muốn sụp đổ.
Vốn tưởng rằng kết giao được bằng hữu vật hợp theo loài, so với mình cũng tám lạng nửa cân.
Tống Tiềm Cơ nói một câu ‘Đời người quan trọng ở việc có tham gia’, hắn trả lời một câu ‘Càng nỗ lực càng hỏng’.
Hai phế vật đều không ghét bỏ nhau, một trải nghiệm khó có.
Mà hắn so với Tống Tiềm Cơ càng có tiền hơn, còn có thể giúp đỡ hắn…
Bàn cờ trên tảng đá được dọn sạch, hai người ván tiếp theo chuẩn bị tiến lên.
Bỗng nhiên bụi mù nổi lên, hơn ba mươi người xông vào trong cốc.
Mọi người trên đài quan sát không biết có chuyện gì xảy ra, sôi nổi thảo luận.
Kỷ Thần cũng xem như kiến thức rộng rãi, tập trung theo dõi:
Mười vị chấp sự của Hoa Vi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền