ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 79

Bùi Tây Tình ngẩng đầu nhìn. Trước mắt cô hiện ra một tòa nhà cao vút, đồ sộ và uy nghiêm. Kiểu kiến trúc này hoàn toàn không giống thứ gì thuộc về thế kỷ 21, trình độ công nghệ vượt xa thế giới mà cô từng sống. Huống hồ tận thế mới chỉ xảy ra năm năm con người đã có thể xây dựng căn cứ thế này, rõ ràng cho thấy ngay cả thời điểm năm năm trước thế giới này cũng đã vượt xa tương lai của cô. Bức tường bao quanh cao hàng trăm mét kín kẽ như pháo đài, hàng trăm chiếc máy bay không người lái bay tuần tra phía trên, bao trọn nội thành và tòa nhà chính giữa.

Đúng lúc này, Long Nghiên đi tới, cười cười:

"Lăng Lãng chỉ thích trêu em thôi. Lúc chúng ta leo núi, em ngất xỉu trên tảng đá, ban đầu đúng là chị định cõng em, nhưng lúc đó còn phải trông chừng Tiêu Việt nên là anh Đoạn cõng em đấy. Anh ấy hồi phục gần như hoàn toàn rồi, cõng em không vấn đề. Nhưng lúc đến gần căn cứ, anh ấy phải đi xử lý việc kiểm tra an ninh nên mới..."

Chị ấy hơi ngẩng cằm, ra hiệu về phía Đoạn Kiêu Lâm vừa rời đi:

"Anh ấy phải đến Farallon họp, nên đi trước. Lăng Lãng mới xung phong cõng em đó."

Cô biết ngay mình không đời nào có thể tự mở miệng nhờ Lăng Lãng cõng. May mà Long Nghiên giải thích rõ ràng không thì cô cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân thật rồi.

Lăng Lãng cố tình lắc mạnh một cái trêu cô:

"Đến căn cứ rồi đấy, sợ không?"

Bùi Tây Tình cố nén cảm giác sợ hãi khi đối mặt với một công trình khổng lồ, cố gắng giữ bình tĩnh:

"Cũng tạm ổn."

Lăng Lãng bật cười:

"Lát nữa đi kiểm tra toàn thân đi."

"Kiểm tra đó làm gì?"

"Chỉ cần cơ thể có dính chút virus xác sống, máy móc cũng phát hiện ra. Cô có muốn thử không?"

"Không sợ lúc tôi bước vào máy nó nổ luôn à?"

"..."

Bùi Tây Tình vỗ vai anh ta:

"Được rồi, thả tôi xuống đi."

"Lúc nãy bảo tôi cõng, giờ đến nơi rồi lại trở mặt phủi tay?"

"Có ai nói bản thân mình như vậy không chứ?"

Mặt Bùi Tây Tình đỏ ửng:

"Lúc trên núi em không biết sao lại ngủ thiếp đi, làm phiền mọi người rồi."

"Không sao, sương mù trên núi có vấn đề. Em ngủ là do ảnh hưởng của nó, chẳng ai trách em đâu, đừng nghĩ nhiều."

Bùi Tây Tình nhìn theo Long Nghiên cùng những người khác rời đi.

Lăng Lãng hừ nhẹ:

"Tôi còn việc, giờ dẫn cô đến khu Bắc. Đi thôi."

Long Nghiên gật đầu:

"Theo cậu ấy đi, chị cũng có chuyện cần xử lý, lát nữa gặp lại."

Lăng Lãng đứng đợi phía trước, cô bước đến gần:

"Sau này đừng đùa kiểu đó nữa."

"Chọc cô chút cũng không được, nhỏ mọn vậy à?"

Bùi Tây Tình lắc đầu, có phần nghiêm túc:

"Không phải, chỉ là tôi không muốn hiểu lầm anh Đoạn, cũng không muốn anh ấy nghĩ tôi là kiểu người như vậy."

Lăng Lãng khoanh tay:

"Cô là người thế nào, chẳng lẽ tôi không biết?"

Bùi Tây Tình ngẩng đầu:

"Biết đâu sau này nghe vài lời đồn thổi anh lại thấy hối hận thì sao? Biết đâu em không phải người tốt."

"Cô nghĩ tôi dễ bị ảnh hưởng thế à? Cô coi tôi không có đầu óc hả?"

"Không phải, tôi chỉ nghĩ có lẽ anh vẫn chưa hiểu hết về tôi ."

"Thế còn anh trai tôi thì hiểu rõ chứ?"

Anh ta nhìn cô chằm chằm:

"Anh ấy chịu cõng cô, là vì hiểu cô quá rõ hay vì trong lòng có suy nghĩ đặc biệt?"

Bùi Tây Tình chớp mắt:

"Nếu là suy nghĩ đặc biệt thì sao?"

"Thì cũng chẳng sao. Anh trai tôi chưa từng yêu ai trong căn cứ nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip