Chương 80
Cô ngoảnh đầu, phía sau còn nhiều lớp kiểm tra nữa. Có không ít người giống cô đang chờ vào căn cứ, đa phần là từ bên ngoài đến, có cả xe vận chuyển hàng hóa, không ai được ngoại lệ, tất cả đều phải xuống xe đi qua hành lang quét kiểm tra bằng tia hồng ngoại. Chỉ cần từng chạm vào xác sống, lục lọi lấy đồ là có thể bị phát hiện và giữ lại để kiểm tra kỹ lưỡng. Hiện tại chỉ còn cách nội thành của căn cứ một bước chân, Bùi Tây Tình có cảm giác như đang mơ.
Lăng Lãng:
"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Không đi là tôi bỏ cô lại đó."
"Đến ngay đây."
Nói rồi anh ta quay người bước nhanh. Lăng Lãng là kiểu người có chính kiến, cũng có lý tưởng riêng, vừa ngạo vừa phóng khoáng. Có lẽ đúng như anh ta nói, với anh ta, mọi chuyện chẳng có gì là quá quan trọng. Bùi Tây Tình thở dài đi theo anh ta.
Cửa kiểm tra phía trước có người canh giữ, Lăng Lãng không biết nói gì với họ, chỉ thấy họ hỏi tên và tuổi của cô, rồi cho qua luôn.
Không ngờ chỗ này đã là khu vực thuộc căn cứ rồi. Phía trước là một trạm gác vũ trang kín mít, lính canh nhìn là biết thuộc hàng dị năng giả mạnh. Cả khu được bảo vệ nghiêm ngặt, tường thành cao lớn, ít nhất cả ngàn người canh giữ, đừng nói ruồi, một con muỗi cũng khó lọt vào. Đây mới chỉ là lớp phòng thủ thứ ba.
Bùi Tây Tình vẫn cứ thấy bất an. Trong lòng tràn đầy cảm giác tội lỗi và xấu hổ. Một căn cứ vững mạnh như thế này mà cô, một con xác sống lại có thể len lỏi vào được.
Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng biến mất khi cô nhìn thấy những xác sống khác bên trong nội thành.
Chỉ một ánh nhìn xuyên qua lồng sắt, đối diện với mấy xác sống trong đó, một nỗi tuyệt vọng và đau đớn khủng khiếp lập tức tràn ngập tâm trí cô. Trong mắt bọn chúng đã hoàn toàn không còn lý trí, toàn thân bị xuyên xích sắt đặc chế, mỗi phân da, mỗi đoạn xương đều bị trói chặt trong lồng. Hễ thấy người là lập tức há miệng định cắn, đồng thời, xích trên cằm sẽ xiết lại, xé toạc phần da mục nát trên mặt, ép chúng phải giữ yên trong tư thế phục tùng tuyệt đối.
Bùi Tây Tình chết lặng tại chỗ. Cô không thể nhấc nổi chân. Có lẽ do trong người mang chung dòng máu với chúng, thân thể cô lập tức lạnh toát, như thể cảm nhận được nỗi thống khổ giống nhau. Mặt tái nhợt, cảm giác như làn da mình cũng đang bị kéo căng, xé toạc.
Lăng Lãng cau mày, kéo cô đi.
Anh ta hạ giọng:
"Đừng nhìn. Đám đó chẳng còn là người nữa, thậm chí không phải xác sống."
"Tại sao?"
"Ban đầu bọn chúng là đối tượng thử nghiệm sống trong căn cứ, bị nhiễm virus trong giai đoạn đầu, dùng để nghiên cứu và thử thuốc. Nhưng sau này người bị nhiễm càng nhiều, vài kẻ trong căn cứ tâm lý cũng vặn vẹo theo."
Lăng Lãng cười khẩy:
"Đa phần là những kẻ có quyền, tay đã nhuốm máu người. Có người đơn thuần là thích sưu tầm, có người không chịu nổi áp lực tận thế, liền đào người thân đã biến thành xác sống từ đống xác lên."
"Lúc đầu họ viện cớ tưởng niệm, tưởng nhớ. Sau mới phát hiện không khống chế nổi dị biến của xác sống, bèn đeo lên bọn chúng mấy loại xích đặc chế này, nhốt cả đời trong lồng sắt. Sau nữa thì... coi như thú cưng hay gia súc cũng không quá đáng."
...
Cô chưa kịp dừng lại thêm đã bị Lăng Lãng kéo đi. Cô ngoái đầu nhìn lại, trong mắt tràn đầy bất lực.
Hai bên phố hầu như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền