ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 81

Cô từng nghĩ căn cứ là chốn cứu rỗi cuối cùng của nhân loại nhưng thực ra, nơi nào có con người nơi đó có tiền và dục vọng. Mà những thứ đó sẽ sinh ra đủ kiểu quái đản khác nhau.

Cô thật sự nên thấy may mắn vì nguyên chủ trong truyện không dính líu đến căn cứ loài người. Có dây dưa với đàn ông thì không sao nhưng nếu từng bước chân vào chốn ăn thịt người thế này, chắc cả đời cũng không ra khỏi được cái lồng sắt đó, khóc khô nước mắt mà chết.

Nếu để những gã đàn ông từng bị cô quyến rũ biết được, ai biết cô sẽ bị bán qua tay bao nhiêu người nữa. Cô rùng mình. Căn cứ này chắc không có ai từng bị nguyên chủ "thả thính" chứ?

Trong lòng rối bời, cô lặng lẽ theo Lăng Lãng đến Bắc viện. Bắc viện có vẻ là tên gọi chung cho khu phía bắc nội thành căn cứ. Vì đoạn đường vừa rồi cô đi qua trông hoàn toàn khác biệt.

Cô hỏi:

"Đây là căn cứ số mấy vậy?"

Lăng Lãng vừa dùng thẻ mở khóa cánh cổng sắt lớn vừa dẫn cô vào trong, vừa đáp:

"Căn cứ số ba. Tôi ít khi đến đây. Bình thường thì ở căn cứ một dẫn đội, không thì ở căn cứ năm lo xây dựng. Đây là lần thứ hai tới đây."

"Vậy tức là cơ sở vật chất ở đây chỉ tầm trung thôi hả?"

"Có thể nói vậy. Mà thật ra tôi cũng không cảm nhận được khác biệt gì. Ở đâu cũng được, chỉ cần có nhiệm vụ để làm là được."

Lăng Lãng thản nhiên nói:

"Mấy chuyện này tôi không quan tâm lắm. Nếu có thời gian, cô có thể tự đi các căn cứ khác để so sánh."

"Ừm ừm."

Nó nằm gần khu nhà bao quanh trụ sở quân sự chính giữa căn cứ. Nếu nói phía tây nam trông như dãy phòng tập thể lớn thì khu này giống như một "thế giới cao tầng" ngoài trung tâm căn cứ.

Thật ra cô cũng chẳng còn hứng thú gì nữa. Căn cứ càng lớn, kiểu gì mấy "quái vật" như ở ngoài phố cũng càng nhiều.

Tận thế mang đến cho loài người nỗi ám ảnh và tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần nhưng đó không thể là cái cớ để họ ngược đãi sinh linh khác.

Cô rụt cổ, xoa xoa cánh tay nổi da gà, len lén liếc quanh. Tốt rồi chẳng ai cả, đường đi cũng toàn gương mặt xa lạ, với cả cô đeo mặt nạ che kín mít, chắc cũng khó bị nhận ra.

Vừa mới thở phào xong thì sau lưng bỗng vang lên một giọng đầy kinh ngạc:

"Ủa, chẳng phải là tiểu thư Bùi sao?!"

"Trời ơi đúng là cô rồi! Chậc chậc chậc, sao cô lại quay về đây vậy hả?"

Bùi Tây Tình cứng đờ cả người, quay lại một cách khó tin, đối diện với vài gương mặt có chút già nua:

"Mấy người là... ?"

"Cô Bùi chẳng lẽ quên bọn tôi nhanh vậy rồi?!"

Phía sau là mấy cô bác mang giỏ, đuôi mắt đầy nếp nhăn, đang săm soi cô với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm:

"Cô Bùi đeo mặt nạ làm gì thế? Bọn tôi chỉ cần liếc qua là nhận ra dáng người của cô ngay, mới mấy ngày không gặp, lại còn biết ngại rồi hả? Hôm trước bảo cô lấy con trai tôi, cô sống chết không chịu còn nói gì mà phải đi theo đội trưởng gì đó ra ngoài làm sự nghiệp. Giờ thì sao chưa được mấy bữa đã lủi thủi quay về rồi?"

"Tôi nói thật nhé, cái chuyện đi đánh xác sống ấy vẫn là để đàn ông họ làm thì hơn. Phụ nữ mà đi đánh thây ma nghe có ra làm sao? Ở nhà giặt giũ nấu cơm chờ họ mang chiến lợi phẩm về là được rồi. Còn cái đội trưởng họ Tiêu gì đó của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip