ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 98

Bùi Tây Tình nhét đồ đã giặt vào máy sấy, rồi đánh răng trong nhà tắm. Lo xong mọi thứ, cô bước ra khỏi phòng tắm.

Khi cô bước ra, cô thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa uống trà, bên cạnh là một xấp tài liệu vụ án. Anh không ngẩng đầu, vẫn tập trung xem hồ sơ với nét mặt điềm đạm, toát lên vẻ lạnh lùng khiến người ta khó lại gần. Chỉ khi cô quay người vào phòng ngủ, anh mới chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt anh dừng lại trên mái tóc còn nhỏ nước của cô. Từng giọt nước rơi xuống má cô, xương quai xanh rồi ngực, làm ướt vải áo mỏng manh. Ánh mắt người đàn ông như lướt qua từng tấc da thịt cô, rồi cầm lấy điếu thuốc bên cạnh.

Vừa lau tóc xong, Bùi Tây Tình đã không chờ nổi mà nằm vật xuống giường, lăn một vòng, cảm giác như đang mơ lại thời mình vừa mua được căn nhà đầu tiên bằng tiền tự kiếm trước khi xuyên sách. Chiếc giường trong phòng đã được dọn sẵn, chăn gối đều là đồ mới, vừa ngồi xuống đã thấy mềm mại và ấm áp. Sau thời gian dài ngủ tạm ở ghế sau xe hoặc mấy cái lều cứng ngắc, giờ nằm trên giường lớn êm ái như này, ngược lại khiến cô thấy hơi không quen. Cô không kìm được mà nhún nhảy vài cái trên đó.

Có chút tiếc nuối. Cô biết chuyện trở về gần như vô vọng, mà dù có trở lại thật thì với cái cơ thể gần như chắc chắn tàn tật kia, cô cũng chẳng thể chịu đựng nổi.

Nằm được một lúc cô bắt đầu lơ mơ buồn ngủ. Mắt dần khép lại, chính cô cũng không biết mình thiếp đi lúc nào.

Nửa đêm, cô bị tiếng động bên cạnh làm cho tỉnh giấc. Trong mơ cô còn tưởng đang ở ngoài hoang dã, chị Long Nghiên gọi cô dậy bảo thây ma kéo tới, giục cô mau chạy... Bùi Tây Tình choàng tỉnh, mở to mắt liền thấy khuôn mặt trắng bệch của Tiểu Bạch, giật mình vung tay tát một cái.

Tiểu Bạch lập tức nằm rạp xuống đất, tỏ vẻ cực kỳ tủi thân, nhìn như sắp trầm cảm đến nơi. Bùi Tây Tình vỗ ngực:

"Tiểu Bạch, mày chạy vô đây làm gì thế?"

Tiểu Bạch rên rỉ hai tiếng, uất ức vô cùng. Cô vén chăn xuống giường dỗ dành:

"Xin lỗi, nãy tưởng mày là thây ma nên mới phản xạ vậy, không đau không đau đâu."

Tiểu Bạch vẫn nằm yên đó. Mắt nó đầy cảnh giác nhìn ra ngoài.

Bùi Tây Tình nhìn theo. Đã hai giờ sáng, Đoạn Kiêu Lâm vẫn còn đang xử lý công việc. Cửa sổ phòng khách còn mở, trong không khí vẫn vương chút mùi thuốc lá.

"Là vì anh ấy khiến mày không dám ngủ nên mới tìm tới tao hả?"

Tiểu Bạch khẽ kêu lên một tiếng, đáng thương vô cùng. Bùi Tây Tình đoán chắc nó có chút sợ anh, bèn mở cửa ban công:

"Ra ngoài đi."

Ngoài ban công còn có một phòng nhỏ, bên trong đặt máy sấy, máy giặt và nhiều thiết bị điện tử.

Tiểu Bạch rón rén rời đi, Bùi Tây Tình khoác áo ngoài đi ra phòng khách. Người đàn ông ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, tay trái vẫn kẹp điếu thuốc chưa hút hết. Anh ngước lên, trong mắt lộ rõ tia máu đỏ.

"Anh làm em tỉnh à?"

"Không đâu." Bùi Tây Tình ngồi xuống bên cạnh:

"Anh còn chưa nghỉ ngơi sao?"

"Mấy thứ này mai phải dùng, tối nay phải xử lý cho xong."

"Vậy em ngồi với anh một lát nhé."

Cô ngáp một cái, xích lại gần, tay chạm tay anh:

"Em hứa không nhìn trộm tài liệu mật đâu."

Anh vòng tay ôm lấy vai cô kéo vào lòng:

"Thấy rồi thì đừng nói với anh là được."

Bùi Tây Tình bật cười:

"Nhưng anh đâu có biết em nhìn rồi."

"Đúng là không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip