Chương 106: Người Đưa Đò Hoàng Tuyền
Buổi sáng 9 giờ, tôi cùng Thiệu Bồi Nhất xuất phát, mục tiêu chính là chỗ gọi là KTV Hồng Nguyệt.
Hà Điền Điền cùng với người nhà cô ấy thì ở lại bên trong chung cư kia, sau khi trải qua một hồi bàn bạc họ quyết định ở lại hai ngày, nếu không thấy khởi sắc, họ sẽ chuẩn bị đem người về quê.
Tôi biết, trên thực tế hai ngày này chính là cơ hội cuối cùng dành cho tôi.
Buổi sáng hôm nay Nam Cung Phi Yến có khóa dạy, không thể không đi, vì thế cũng chỉ có tôi cùng với Thiệu Bồi Nhất đơn độc hành động.
Nhưng mà khi chúng tôi tới chỗ KTV kia, lại phát hiện tuy rằng nơi này nhìn rất xa hoa khí phái, nhưng cửa vào lại quạnh quẽ vô cùng, đẩy cửa đi vào thì thấy chỉ có rải rác mấy người phục vụ ăn không ngồi rồi ngồi ở một chỗ.
Tôi đi tới nói mình muốn tìm Tiếu Khải, còn bịa lời nói dối, nói rằng mình là bạn học cũ của anh ta, nhưng một nhân viên phục vụ nữ nói cho chúng tôi biết rằng Tiếu Khải làm ca đêm, từ trước tới giờ không thấy anh ta đi làm ca ngày, muốn tìm người thì 8 giờ tối nay hãy trở lại.
Đến một chuyến tay không, nhất thời tôi cảm thấy có chút nôn nóng, nghĩ thầm Hà Điền Điền đang giãy giụa giữa lằn ranh sinh tử, tìm được người nọ sớm một chút thì có thêm một phần hy vọng sống, kết quả lại còn phải chờ tới buổi tối 8 giờ mới được, cái này không phải là muốn người ta chết hay sao.
Nhưng ngoài sốt ruột ra cũng không có biện pháp gì, tôi có hỏi chỗ ở cùng với phương thức liên lạc của Tiếu Khải, nhưng không ai chịu nói cho tôi biết, nhìn đám người họ nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác, thì tôi biết rằng thân làm trong hoàn cảnh đặc thù như thế này, có một số người, có một số việc, sẽ phải thay nhau bảo mật.
Bởi vì, không ai biết chúng tôi muốn làm cái gì.
Hai người chúng tôi không thu hoạch được gì, có chút thất vọng mà đi ra khỏi KTV, đứng ở ngoài cửa nhìn ngó khắp nơi, lại không biết nên đi về hướng nào. Nếu muốn buổi tối 8 giờ lại đến đây, mà bây giờ là ban ngày ban mặt vậy chúng tôi đi đâu bây giờ? Lại có thể làm cái gì tiếp theo?
Cái người Thiệu Bồi Nhất này có đôi khi nhìn thì thấy hơi có vẻ ngốc, trong lòng cũng hiểu được tình huống bây giờ, vừa thấy bộ dáng của tôi cậu ta liền dùng cánh tay thọc thọc tôi nói.
- Ấy, cậu đừng buồn bực nữa, tôi nói này, nếu không tôi dẫn cậu đi tới một chỗ, cậu thấy thế nào?
Tôi thấy vẻ mặt thần bí của hắn mới mở miệng hỏi.
- Cậu thì có thể dẫn tôi đi tới chỗ nào được chứ?
Cậu ta chớp mắt với tôi mấy cái, nhẹ nhàng nói ra mấy chữ.
- Số 79 phố Phúc Nguyên ……
Tôi vừa nghe thấy mấy chữ này, trong lòng đột nhiên nhảy dựng, từ lần trước khi nghe nó tôi đã vô cùng tò mò với chỗ này, lúc này nghe Thiệu Bồi Nhất bỗng nhiên nhắc tới, vội hạ giọng hỏi.
- Cậu biết chỗ kia ở đâu hả? Cậu đi qua đó rồi sao?
Thiệu Bồi Nhất gật đầu.
- Nơi đó cũng là một trong những mục đích trong chuyến đi này của tôi, như thế nào có thể không đi tới đó được chứ? Nhưng mà nếu cậu muốn đi thì trước hết phải chuẩn bị một vấn đề.
- Chuẩn bị tốt một vấn đề?
Tôi buồn bực nói.
- Đó lại là cái gì nữa, cái số 79 phố Phúc Nguyên, rốt cuộc là địa phương nào, vì sao lại thần bí
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền