Chương 463: Đến Nam Tân Cương
Tôi đoán đây là "phi vụ" điên rồ nhất, ngẫu hứng nhất và mạo hiểm nhất trong cuộc đời tôi và cũng là một sự kiện kỳ quái nhất.
Ngồi máy bay từ thành phố Bình Sơn đến sơn trại phía Nam Tân Cương mà Dương Thần đã nhắc đến phải mất hơn ba tiếng đồng hồ, kết quả là tôi đã cưỡi Giải Trĩ bay lên trời như thế này đây. Cũng may là tôi cố tình mặc thêm vài bộ quần áo, nhưng vẫn bị cái lạnh thấu xương xuyên qua da thịt, tay chân đều tê cứng, nếu không vận công chống đỡ thì có lẽ tôi đã chết cóng nửa đường rồi.
May mắn hiện tại là ban đêm. Bọn tôi không cần bay quá cao, tôi ngồi trên lưng Giải Trĩ thần quân, bay lên bầu trời, lả lướt dưới mặt đất. Nhìn thấy các thành phố đều rực rỡ ánh đèn màu, nhưng khi trên mảnh đất mênh mông vô tận, các thành phố đó lại nhỏ bé như những ngôi làng, thôn xóm.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt cảm nhận được cảm giác như đang bay trong cuốn sách cổ, không hiểu sao lại nhớ đến Harry Potter, có điều tôi hiện tại “nhỉnh” hơn cậu ấy, cậu ấy cưỡi chổi, còn tôi cưỡi thần thú.
Thành phố, làng mạc, núi đồi, rừng rậm, đồng bằng, sông ngòi…
Cảnh vật bên dưới không ngừng thay đổi. Thần quân Giải Trĩ cũng không nói chuyện, cả bốn chân luận động, hết sức bay trên mây và sương mù. Tôi có ý muốn hỏi ông ấy đến đâu rồi, nhưng giữa không trung gió bạt rất dữ dội, tôi căn bản không mở được miệng, chỉ đành mặc cho ông ấy bay. Thầm nghĩ, tôi đây cũng xem là xe không người lái, phải không?
Chạy nước rút thế này cũng nhanh đấy, chỉ là phải chịu vật vã một trận, nhưng vì cứu Tiểu Bạch cũng đành phải thế. Tôi cứ thế này cho đến khi chân trời chuyển sang màu trắng, cũng không biết là mấy giờ rồi. Thần quân Giải Trĩ đột ngột rít lên một tràng dài rồi bất thình lình sa xuống. Bắt đầu bay ở độ cao thấp, tôi mở to mắt nhìn xuống, chỉ thấy núi rừng bạt ngạt, sương mù tầng tầng lớp lớp, hình như gần đến nơi rồi.
Qua một lúc sau, trời dần hừng sáng, cuối cùng chúng tôi cũng đáp xuống một con đường cổ, cả người tôi tê liệt, chân không nhấc nổi nữa, thần quân Giải Trĩ hóa thân thành người, kéo tôi vào một mái đình ven đường nghỉ tạm, mất tầm mười mấy phút tôi mới dần lấy lại được trạng thái ban đầu.
Đây quả thực là tự mình chuốc lấy khổ mà, nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều, thấy trời sắp sáng, chúng tôi vẫn không biết hiện tại mình đang ở chỗ nào, phải tranh thủ thời gian đi cứu Tiểu Bạch.
Tất nhiên tôi không biết đường, cũng không biết đây là đâu nên lấy ngọc Tỳ Hưu ra, thần quân Giải Trĩ liền triệu hồi Dương Thần, cậu ấy vừa đi ra thì bị một cơn hoa mắt chóng mặt ập tới, ôm đầu nhìn xung quanh rồi ngạc nhiên nói:
- Trời ơi, tiểu Thiên, quá ảo diệu rồi đấy, cái này, đến nơi rồi hả?
Tôi đáp:
- Dù sao cũng gần giống vậy đó. Cụ thể đến hay chưa đến nơi cậu nói, mình cũng không biết nốt, cái này chẳng phải phải hỏi cậu sao.
Cậu ấy nhìn quanh, vẻ mặt sững sờ mơ mơ màng màng hỏi:
- Cậu hỏi mình, mình cũng không biết. Khắp nơi đều là núi. Ai mà biết đâu ở đâu chứ.
Tôi cau mày:
- Không phải chứ, nếu đến cậu cũng không tìm được chỗ đó, thì chúng ta đến đây chẳng phải là công cốc hả?
Dương Thần gãi đầu không nói gì, dáo dác nhìn xung quanh, tôi nói với Dương Thần:
- Vậy cậu có nhớ tên trại đó không?
- Hình
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền