Chương 487: Chuẩn bị trận chiến
Tôi cưỡi con sói này và chỉ mất hơn nửa giờ để đến thành phố Bình Sơn.
Hơn nữa chúng tôi tiến vào thành bằng đường “hàng không”. Để tránh bị người khác nhìn thấy, tôi trực tiếp vẽ một lá bùa tàng hình ngay trên người, thế là tôi quanh quẩn phía trên thành phố, xem xét mọi thứ trong thành.
Đây là thành phố gần nhất với Hồ cốc. Nếu nói sự thay đổi vận khí của trời đất ngày hôm đó đã ảnh hưởng đến lũ cương thi hàng trăm dặm, thì tôi đang rất lo lắng trong thành phố bây giờ đã xuất hiện những bất thường.
Nhưng tôi đi một vòng quanh thành phố, lúc này mới lên đèn rực rỡ, đám đông và xe cộ trên phố dường như đều bình thường. Chỉ thấy một vài vụ ẩu đả, còn có những pha va quẹt xe, mọi người có vẻ rất kích động, cả thành phố như tràn ngập sự thù địch, ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người không hay không biết.
Ngước mắt lên, không biết từ bao giờ bầu trời thành phố đã bị bao phủ một tầng mây đen, giống hệt một cái nắp khổng lồ, đen kịt, nặng nề che lấp toàn bộ thành phố.
Thực ra, tôi còn một việc nữa phải làm khi trở về thành phố Bình Sơn.
Tôi đã quẩn quanh trên không một hồi lâu cuối cùng cũng tìm được một chỗ, lập tức đáp xuống, đứng trước cửa ngẩng đầu nhìn hai chữ trên đó, im lặng xúc động.
Luân Hồi Các.
Ông Tư Đồ, giờ cũng đến lúc ông ra trận rồi đấy.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi bước vào, không có ai ngăn cản, bởi vì mọi người không thể nhìn thấy tôi lúc này, kể cả con sói bên cạnh.
Tôi đi thẳng đến mật thất lần trước, nhưng vừa bước tới cửa mật thất thì cánh cửa tự động mở ra, một người từ bên trong bước ra, nói với tôi đang trong trạng thái vô hình:
- Tiên sinh biết cậu đến, bảo tôi ra đón
Tôi sững sờ:
- Anh, anh nhìn thấy tôi hả?
Người này đương nhiên là Hướng Vũ rồi, anh ta cười đáp:
- Tôi đương nhiên không nhìn thấy cậu, nhưng nếu tiên sinh kêu tôi ra đón, vậy nhất định là cậu trở về rồi.
Hóa ra là anh ấy chỉ đang nói chuyện với không khí mà thôi, nhưng sự tin tưởng của anh ấy đối với ông Tư Đồ lại khiến tôi không nói nên lời, tôi đáp:
- Ông Tư Đồ đâu rồi, không lẽ còn đang bế quan?
Hạng Vũ trả lời:
- Ông cụ trước đây đã nói hôm nay là ngày ông ấy xuất quan. Quả nhiên như dự đoán, bây giờ xin mời. Tiên sinh đã đợi cậu bên trong rồi.
Tôi bán tín bán nghi bước vào trong, bảo con sói ở ngoài đợi tôi, vừa bước vào mật thất thì thấy ông Tư Đồ đã đứng dậy, xoay người và mỉm cười nhìn tôi.
- Cậu quả nhiên đã trở lại, và mọi thứ đều trong dự liệu của ta.
Tôi không thể thấy làm thế nào anh ấy hiểu mọi thứ. Vì bạn đã hiểu tất cả mọi thứ, tại sao bạn không nói điều đó sớm hơn?
- Tư Đồ tiên sinh, chúng ta đừng thế này chứ? Sau khi sự việc lão quỷ Gia Cát xảy ra, nó thật ra không có nghĩa lý gì cả... Tại sao trước đây ông không nói với tôi?
- Ha ha, có một số chuyện không nói được. Nếu như ta đem mọi chuyện nói cho ngươi biết thì nhất định sẽ làm xáo trộn mọi thứ tiếp theo đó. Dù thiên cơ sớm đã được chủ định, nhưng nếu có sự can thiệp của con người, hậu quả sẽ không còn lường trước được nữa. Vì vậy, ta chỉ cần giữ tình hình trong tầm kiểm soát của mình và thế là xong.
Tôi chán nản đến không nói nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền