Chương 488: Thiên Hồ cốc
Thiên Hồ cốc
Trông từ bầu trời đằng xa sẽ thấy lớp ánh sáng che phủ của đại trận canh giữ vẫn còn đó. Tôi liền thở phào nhẹ nhõm, có vẻ như tôi đến vẫn còn kịp, Phúc Duyên Trai vẫn chưa bắt đầu tiến công.
Nhìn trên không vọng xuống, một nhóm người đã tụ tập quanh Hồ cốc này tại vị trí của cửa cốc. Bọn chúng muôn hình vạn trạng, người gì cũng có hết.
Mặc dù lúc này trời đã tối, nhưng cả ngọn núi rất sáng sủa một cách kỳ diệu, muôn vàn sắc màu dưới lớp ánh sáng che phủ của đại trận canh giữ chiếu rọi. Mấy người ở dưới ăn mặc quái dị, có người vận vest đen, kính râm. Có người ăn mặc như đám lưu manh đường phố, thậm chí có một số còn cởi trần nữa cơ. Mỗi chỗ tụ thành một nhóm không đồng đều, nhìn thế nào cũng giống như đám tạp nham.
Có điều, một trong những đội thu hút ánh nhìn nhất đó là hàng loại máy xúc, máy ủi dọn đường, thoạt nhìn tôi còn tưởng là cao nhân đến từ Lam Tường, Sơn Đông, khi nhìn kỹ lại là công ty hữu hạn kiến trúc Long Đằng...
Hay thật, đội phá dỡ từ Kim Đao Môn đã đến rồi. Chẳng qua là không biết Phúc Duyên Trai kiếm đâu ra cái đám nhốn nháo trong sone cốc, xem ra khoảng thời gian này bọn chúng thật sự đã rất vất vả thu nạp chúng.
Có muốn đi vào từ cốc khẩu cũng không được nữa, bay vào lại càng không thể, lúc này đại trận thủ sơn đã hoàn toàn mở ra, sắc màu an lành lấp lánh trên không trung giống như một tấm kính khổng lồ bị úp ngược. Nếu muốn vào Hồ cốc, phải tìm một lối tắt khác.
Chuyện này cũng chẳng làm khó được tôi, tôi lặng lẽ bay qua phía sau núi, đi hết quãng đường phía trước thì thấy phía dưới có rừng đào nên vội đáp xuống, chân vừa chạm đất thì rừng đào có một con quái vật. Nghe một trận gió thổi ngang tai, u u một tiếng, tôi vội vàng quay đầu nhìn lại, thì ra đó là con rối núi của nữ thần A La.
Con sói lớn ở dưới tôi lộ ngay vẻ dữ tợn, nhe răng nhếch hàm đứng đối đầu với con rối núi, tôi vội vàng kiềm giữ con sói nói với con rối núi:
- A La đâu? Ta tới đây tìm cô ấy
Con rối núi tựa hồ nghe hiểu lời tôi liền nhìn tôi một cái, xoay người chạy vào sâu trong rừng đào, trong lòng có động, tôi giật mình vội vàng vỗ vỗ con sói, bám theo đi vào trong.
Con rối núi chắc đang chỉ đường cho tôi, và A La chắc là ở đó.
Chúng tôi đi hết một đoạn đường, chẳng mấy chốc đã đến chỗ tôi đã vào Hồ cốc lần trước, một cô gái mặc đồ trắng đang đứng trước tảng đá. Chúng tôi tiến lại gần, cô gái nghe tiếng động thì quay mặt lại, chính là sơn nữ A La
Nhưng nhìn thấy cô ấy đứng một mình ở đó với đôi chân trần, mái tóc đen, khoác áo choàng, trên đầu không còn vòng hoa, gương mặt phảng phất vẻ u buồn, thấy tôi đi qua, mắt cô ấy lập tức sáng lên.
- Hàn Thanh Thiên, anh cuối cùng cũng đến, anh…
Cô gọi tôi, đi tới trước mặt lại kinh ngạc, nhìn tôi một hồi rồi mới nói:
- Anh thành tiên rồi?
Tôi cười ngượng:
- Thành tiên... cô đừng nói bậy, tôi thành tinh còn được. Cô làm gì ở đây vậy? Sao không vào đi?
A La lắc đầu nói:
- Không vào được. Người ở Hồ cốc đã mở phòng ngự tối đa. Giờ thì tôi cũng đành chịu.vốn dĩ muốn vào nói chuyện với họ về tình hình bên ngoài, nhưng cũng chỉ đành lo lắng suông. Than ôi, họ không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền