ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 186. Lần đầu tới Ôn Châu

Chương 186: Lần đầu tới Ôn Châu

Hôm nay cả vợ chồng Quách Y Tinh, Triệu Kim Đậu, Chung Tình đi tiễn Trương Thắng ra sân bay, làm như y đi một chuyến không về vậy, Chung Tình thì không cần nói, vợ chồng Quách Y Tinh nhiệt tình như vậy là một phần do áy náy, cả hai không nghĩ Trương Thắng lại trở về lại hoàn toàn không có ý lấy cái công ty, khiến hai vợ chồng họ bàn tay suốt đêm thành uổng công làm tiểu nhân.

Dù thế nào cả Trương Thắng và Quách Y Tinh đều không thể quay trở lại thời bạn bè vô tư không chút toan tính như trước nữa rồi.

- Cám ơn anh. Cô gái vất vả nâng cái ba lô của mình cất vào vị trí trên đầu, Trương Thắng nhanh nhẹn đứng lên giúp một tay, cô gái mỉm cười hỏi người bạn đồng hành điển trai của mình: - Anh đi một mình à?

Trương Thắng gật đầu: - Ừ, cô cũng thế?

- Đứng vậy, anh đi công tác sao?

Cô gái rất xinh xắn, mặt mũi thanh tú, toàn thân mặc trang phục màu trắng, vừa cao quý lại ưu nhã, đúng là người đẹp đô thị tiêu chuẩn.

- À, tôi đi du lịch.

- Du lịch? Cô gái cười khúc khích: - Ôn Châu đâu phải thắng cảnh du lịch, lại còn đi một mình nữa.

- Du lịch giải khuây.

Trương Thắng trả lời đơn giản, cô gái "ồ" khẽ một tiếng, tỏ ra biết ý, nhoẻn miệng cười, cầm tờ báo lên đọc.

Máy bay cất cánh, Trương Thắng có một thói quen, cứ đi xa là ngủ, bất kể là đi tàu hỏa, ô tô hay máy bay, thế nên chẳng bao lâu khép mắt ngủ, rồi lại không biết qua bao lâu, thấy vai mình hơi nặng, mở mắt ra thấy cô gái bên cạnh đã ngủ say, tờ báo đặt lên đùi, đầu tựa vào vai y, mùi hương thoang thoảng luồn vào mũi, từ góc độ của y nhìn thấy hết mảng da ngực trắng nõn giữa cổ áo.

Nếu là trước kia, y thoải mái bổ mắt một phen, Trương Thắng bây giờ đơn giản đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh mặt trời hơi chói mắt, vươn tay ra đóng lại, cô gái vẫn ngủ rất ngon lành, Trương Thắng còn hơi hạ người xuống, để vai mình ở tầm vừa vặn nhất, sau đó tiếp tục nhắm mắt ngủ.

- Các vị hành khách chú ý, mười lăm phút nữa máy bay của chúng ta sẽ tới sân bay Vĩnh Cường thành phố Ôn Châu...

Giọng nói phát ra từ loa làm cô gái giật mình tỉnh giấc, thấy mình gối đầu vào vai Trương Thắng ngủ, rối rít xin lỗi: - Xin lỗi anh, thật có lỗi quá.

- Không sao, cơ hội này không phải ai cũng gặp được. Trương Thắng vừa đùa vừa hoạt động cánh tay hơi tê, phá tan sự lúng túng của đôi bên:

- Hi hi, rất có phong độ quý ông, tôi là Y Du, lần này về Ôn Châu tham gia liên hoan tụ tập với bạn bè đại học, tôi học ở đó bốn năm, rất thông thuộc. Nếu anh đi du lịch thật, tôi sẽ làm hướng dẫn viên cho anh, coi như báo đáp anh cho mượn vai.

Lời mời từ một mỹ nhân như thế, có chàng trai nào không tơ tưởng linh tinh, Trương Thắng cười, khéo léo từ chối: - Cám ơn cô, bạn bè tụ tập, nhất định du sơn ngoạn thủy, uống rượu ca hát, tôi không nên làm phiền.

- Con người anh thật đúng là. Y Du lấy di động ra: - Cho tôi số di động đi, đợi tham gia tụ hội với bạn bè xong sẽ gọi điện cho anh.

- Thực sự không cần mà, tôi đi chơi không mục đích, có lẽ đáp xuống Ôn Châu thấy không hợp lại đi nơi khác. Trương Thắng cười nhẹ, nhìn ra ngoài cửa sổ:

Y Du hơi bất ngờ, cô

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip