ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 187. Trái tim kim cương

Chương 187: Trái tim kim cương

Con đường rộng rãi ở Ôn Châu không nhiều, ngay cả đường trước tòa nhà thành ủy cũng nhỏ tới hai cái xe phải tránh nhau, xem ra khi toàn quốc tấp nập xây dựng thì về mặt quy hoạch kiến thiết Ôn Châu đã chậm hơn các thành phố khác một bước rồi.

Rời xa Quỳnh Hải, xa tất cả mọi thứ quen thuộc, ở nơi không ai biết mình, mọi thứ xa lạ, ngay cả bầu không khí cũng khác, Trương Thắng cảm giác như được sinh ra lần nữa, như người khác hoàn toàn, toàn thân thoải mái nhẹ nhàng, tâm trạng có phần nặng nề mấy ngày qua mất hết, chẳng trách người ta hay đi du lịch để quên đi chuyện buồn, cách này đúng là hiệu quả, y bỗng nảy cả ý nghĩ, hay là rời Quỳnh Hải đi nơi khác sống? Một nơi hoàn toàn mới làm lại từ đầu? Tới phương nam chẳng hạn?

Đó là một ý nghĩ rất cám dỗ, có điều trước tiên làm xong việc đã.

Trương Thắng không vào khách sạn ở, y tìm một nhà nghỉ nhỏ bên đường, không cần CMT, tắm rửa xong tùy tiện kiếm quán cơm ăn qua loa, sau đó vùi đầu ngủ.

Đợi trời tối, Trương Thắng rời nhà nghỉ, bắt taxi tới hoa viên Kim Lợi.

Nơi này là khu nhà ở cao cấp, xung quanh đều là kiến trúc cao tầng, đường có cây cối, bồn hoa, tách biệt đô thị ồn ào, Trương Thắng giống như một người ở trong khu xuống đường tản bộ, thong thả đi vài vòng, không ai chú ý mới lên lầu.

Tới số nhà anh Văn nói, Trương Thắng quan sát cửa phủ một lớp bụi mỏng, tuy nơi này có công nhân quét dọn, nhưng nhìn ra được lâu rồi không ai ở.

Nhìn cảnh này Trương Thắng còn lo chìa khóa lâu ngày không mở nổi, còn may, tuy không trơn lắm, nhưng vặn vài cái vẫn mở ra được, Trương Thắng nhanh chân lách người vào, nhắm mắt đứng trong bóng tối đúng ba phút.

Dưới ánh sáng lờ mờ từ ánh trắng ngoài cửa sổ, thấy phòng khách rộng rãi, ghế sô pha, TV, tủ rượu, bình phong, kiếm treo tường, tất cả đều phủ lớp bụi dù trong điều kiện ánh sáng không tốt vẫn nhìn thấy.

" Liệu đây có phải là nơi anh Văn vụng trộm với tình nhân không?"

Trương Thắng thầm nghĩ, rồi lập tức bật cười, mình cũng hay thật, làm sao nghĩ tới điều này đầu tiên chứ? Nói ra chỗ như vậy không tiện để đồ quan trọng.

Trương Thắng đi vào phòng ngủ, rèm cửa dầy ngăn cách toàn bộ ánh sáng, y yên tâm mò mẫm bật đèn lên, giường ngủ, bàn trang điểm, gương lớn, tủ quần áo, bàn nhỏ, tất cả vật dụng cho sinh hoạt thường nhật đều đầy đủ, nhưng cũ nát cả rồi.

Đẩy cái giường đôi một cái, tức thì một con chuột chít một tiếng từ gầm giường lao ra, kinh hoàng chạy tứ tung trong phòng, làm Trương Thắng giật nảy mình.

Định thần lại tiếp tục đẩy cái giường nặng nề, Trương Thắng kéo cái ga trải giường bị chuột gặm nham nhở, lau đi bụi bặm mạng nhện bám trên tường, tường phẳng lỳ, chẳng có gì cả, lòng thất kinh.

" Chẳng lẽ có kẻ nhanh chân tới trước? Không đúng, nếu thế hắn chẳng cần làm lại tường, còn quét vôi làm gì."

Trương Thắng ngồi xuống, áp tai vào tưởng, cẩn thận dùng ngón tay gõ nhè nhẹ, nhanh chóng phát hiện ra chỗ trống, nắm tay đấm hai phát không ăn thua, đứng lên đá.

Ván gỗ nứt ra, lộ dầu vết cái hốc, Trương Thắng ngồi xuống lấy tay bóc ván gỗ, liền thấy sâu trong hốc chừng một gang tay có cái két an toàn.

Trương Thắng nín thở lẩm nhẩm mật mã

" 23, 41... 39, trái hai phải ba..."

, nắm tay vặn bẻ mọt cái, mở cửa. Khác hẳn với suy nghĩ của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip