Chương 703: Lăng Hà Biên (1)
Hắn cúi đầu nhìn bộ y phục vừa bẩn vừa rách của mình, hắn cứ mơ hồ có cảm giác mình và tiểu trấn sạch sẽ này hoàn toàn không ăn khớp với nhau.
"Có nên giặt quần áo một chút hay không?"
Nhìn con suối trong suốt tới mức nhìn thấy cả đáy, tiểu khất cái cảm thấy nếu giặt quần áo trên người hắn ở nơi đây, sẽ làm ô nhiễm con suối trong suốt này.
"Vẫn nên trở về thôi!"
Tiểu khất cái do dự.
Hắn cúi đầu xuống, yên lặng nhìn bàn chân bẩn ghê gớm của mình, hắn không dám đi tiếp về phía trước, tiểu trấn kia thật đẹp, hắn sợ mình sẽ làm bẩn tiểu trấn sạch sẽ xinh đẹp như vậy.
"Tiểu oa nhi, ngươi làm gì ở trong này?"
Bỗng nhiên một âm thanh già nua truyền đến, tiểu khất cái quay đầu nhìn lên, chỉ thấy một lão hán cầm liêm đao trong tay đang nghi hoặc quan sát hắn.
"Ngươi đến tìm người ư?"
Lão hán lại không nhịn được hỏi.
"Ta không tới đây tìm người!"
Trong lòng tiểu khất cái có chút hoảng, hắn vội lắc đầu.
"Ngươi không tới tìm người, vậy ngươi tới nơi này làm gì?"
Lão hán vốn cho rằng tiểu khất cái tới tiểu trấn để tìm người, dù sao vài năm gần đây, lão đã quen với loại chuyện này rồi.
"Ta… Ta..." Tiểu khất cái ấp a ấp úng, hắn nôn nóng quá nên nói mãi không ra lời.
"Đừng sợ!" Lão hán nhẹ giọng an ủi.
"Ta… Tới tìm việc, ta nghe người ta nói chỉ cần muốn tìm một nơi sống qua ngày, cứ tìm tới Ca Lạp trấn!"
Tiểu khất cái cúi đầu xuống, âm thanh có chút khẩn trương.
Thời điểm hắn xin cơm ở huyện thành, đã nghe người qua đường nhắc tới Ca Lạp trấn. Bọn họ nói Ca Lạp trấn rất giàu có, xưởng nhiều, chỉ cần đến Ca Lạp trấn là có thể tìm được công việc sống qua ngày.
Tiểu khất cái không muốn tiếp tục ăn mày nữa.
Hơn nữa thời điểm gia gia hắn mất, người cũng nói với hắn về sau đừng tiếp tục đi ăn mày nữa.
"Ngươi tới tìm việc?"
Lão hán kia rõ ràng đã ngây ngẩn cả người.
Sở dĩ lão có phản ứng lớn như vậy, bởi vì thoạt nhìn vóc dáng của tiểu khất cái này chỉ chừng sáu tuổi thôi.
"Không được sao?"
Tiểu khất cái cúi đầu càng thấp hơn, trong giọng nói của hắn có chút thất vọng.
"Không đúng không đúng! Hài tử, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?"
Lão hán không khỏi hỏi.
"Tám tuổi!" Tiểu khất cái nói.
"Tám tuổi ư?"
Lão hán ngây ngẩn, hài tử trước mắt thật sự quá nhỏ gầy, căn bản nhìn không ra bộ dáng tám tuổi.
"Vậy phụ mẫu của ngươi đâu?"
Trong lòng lão hán không khỏi dâng lên một chút thông cảm.
"Ta không có phụ mẫu!"
Tiểu khất cái lắc đầu rồi lại thấp đầu nói:
"Ta được gia gia nhặt được ở bờ sông phía nam ngoại thành! Gia gia đối xử rất tốt với ta, cái gì người cũng không nỡ ăn, đều giữ lại cho ta!"
"Vậy gia gia ngươi đâu?"
Lão hán dường như đã đoán được điều gì.
"Gia gia đi rồi!"
Hốc mắt tiểu khất cái đã trở nên ươn ướt.
Từ nhỏ tiểu khất cái được một lão khất cái nuôi nấng, khất cái chung quanh thấy lão khất cái rõ ràng bản thân cũng không ăn đủ no, còn nuôi thêm một hài tử. Tất cả bọn họ đều cười nhạo lão khất cái ngu ngốc.
Nhưng lão khất cái vẫn dựa vào ăn xin, nuôi lớn hài tử này từng chút.
"Hài tử, ngươi có tên không?"
Lão hán không khỏi thở dài.
"Ta họ Lăng, gia gia của ta nói, người nhặt được ta ở bờ sông phía nam ngoại thành, cho nên gia gia của ta gọi ta là Lăng Hà Biên!"
Tiểu khất cái ngẩng đầu lên nói.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền